Chờ đến khi bác sĩ gọi Cố Tri Ý vào, Cố Tri Ý liền đi vào, nói ra triệu chứng gần đây. Lại giơ tay để cho bác sĩ bắt mạch.
“Chúc mừng cô, đúng là đã có thai. Xem mạch tượng này thì tất cả đều bình thường, trở về cố gắng tẩm bổ là được. Quá mấy tháng lại đến nghe tim thai là ổn.”
Nghe thấy kết quả đúng là đã có thai, cũng không có vấn đề gì, lúc này trái tim của Lâm Quân Trạch mới thả xuống.
Sau khi liên tục cảm ơn bác sĩ xong, mấy người liền đi ra ngoài.
Bởi vì Cố Tri Ý cũng không có vấn đề gì, mấy người cũng không ở lại bệnh viện bên này lâu.
Vừa về đến nhà mấy đứa nhóc đều xông tới, mồm năm miệng mười hỏi: “Mẹ, em gái thế nào?”
Cố Tri Ý: Tại sao lại cảm thấy mấy thằng nhóc này còn khẩn trương hơn so với người mang bầu là cô nhỉ?
Cuối cùng vẫn là Lâm Quân Trạch giải thích cho mấy đứa nhóc: “Yên tâm đi, em gái và mẹ các con đều khoẻ mạnh.”
Lâm Quân Trạch biết thai phụ có lẽ sẽ tương đối mẫn cảm, cho nên khi nói đến em gái rất tốt, còn không quên mang theo cả Cố Tri Ý.
“Vậy là tốt rồi, mẹ ơi, để con đỡ mẹ.” Nhị Bảo nháy mắt hóa thân ấm nam, tiến lên nắm tay Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý được nắm tay.......
Cảm giác mình như Hoàng Thái Hậu vậy nhỉ???
Được rồi, khó được Nhị Bảo săn sóc như vậy, cô đành cố mà tiếp thu thôi.
Bị Nhị Bảo đỡ cô ngồi xuống ở ghế dựa trong sân, Đại Bảo bên kia đã rót xong cốc nước bưng tới.
“Mẹ, uống nước đi, mẹ vất vả rồi.”
Cố Tri Ý vừa lòng tiếp nhận cốc nước mà Đại Bảo mang lại đây, Tam Bảo thấy công việc của mình đều bị hai anh trai đoạt mất.
Đột nhiên chạy đến, ngồi xổm xuống trước mặt Cố Tri Ý. Một đôi tay bụ bẫm toàn thịt, giống như cào ngứa mà mát xa trên đùi Cố Tri Ý. Thực sự làm Cố Tri Ý cảm thụ một phen xem như thái hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-651.html.]
DTV
Cảm giác này hình như cũng không kém.
Cố Tử Sâm ở một bên cũng nhìn đến trợn tròn mắt.
Anh ấy cảm thấy chị anh là mang thai, nhưng nhìn dáng vẻ, dường như là tê liệt không thể tự gánh vác sinh hoạt vậy.
Phi phi phi!!
Sau khi ý thức được mình đang nghĩ cái gì, Cố Tử Sâm vội phi vài cái, còn nói thầm trong lòng: Vô tâm vô tâm, đừng thành thật nha.
Buổi chiều đi bệnh viện một chuyến, khi về đến nhà thì thời gian cũng không còn sớm, Lâm Quân Trạch liền lại bắt đầu chuẩn bị cơm tối.
Lúc này Cố Tử Lâm cũng đi giúp đỡ, em gái nhà mình bây giờ quý giá lắm đó, mình ở dưới mái hiên nhà người ta, vẫn nên đi giúp đỡ vậy.
Cố Tử Sâm ngồi ở bên người Cố Tri Ý. còn vẻ mặt chế nhao nói: “Chị à, lần này chị mang thai không lỗ nhỉ?”
Cố Tri Ý mắt trợn trắng, nói: “Nếu không để em tới mang thai thay chị đi?”
“Hắc hắc hắc, vẫn là thôi đi.” Cố Tử Sâm tưởng tượng đến dáng vẻ bụng phệ kia của mình, liền nổi da gà một trận.
“Hừ, vậy em đúng là đứng nói chuyện không đau eo hả?”
“Ha ha, chị ơi, chị vất vả rồi, chị yên tâm, về sau nếu anh rể em mà không ở nhà, em sẽ thường xuyên trở về, giúp chị trông cháu, như vậy chị sẽ không mệt rồi.”
“Như vậy còn nghe được.” Cố Tri Ý vừa lòng nói.
Buổi tối lúc ăn cơm, Nhị Bảo nhìn thấy lại là ba nấu cơm, thở dài bất đắc dĩ.
Cố Tri Ý dùng chiếc đũa gõ vào đầu Nhị Bảo một cái.
“Còn nhỏ tuổi vậy mà cứ luôn thở dài là sao hả?”
Trên mặt Nhị Bảo ra vẻ mẹ có điều không biết nhìn Cố Tri Ý, cười khổ nói: “Mẹ, bây giờ mẹ đang có em gái, đều do ba ba nấu cơm. Tuy rằng con không muốn mẹ phải vất vả như vậy, nhưng mà thật sự là cơm ba con nấu không thể ăn được đâu.”