Nhị Bảo thần thần bí bí đi tới bên người Lâm Quân Trạch, rồi ghé sát vào bên tai Lâm Quân Trạch nhỏ giọng hỏi: “Ba ơi, chúng con sắp có em gái rồi sao?”
Nghĩ đến việc sắp có một cô con gái bé nhỏ mềm mại, ánh mắt Lâm Quân Trạch khi nhìn ba đứa con trai xấu xí trước mặt, cũng cảm thấy thuận mắt hơn nhiều. Giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn không ít: “Đúng vậy. qua mấy tháng nữa là các con có thể nhìn thấy em gái rồi.”
Câu này của Lâm Quân Trạch cũng coi như là đã cho mấy anh em một câu trả lời chắc chắn.
Đại Bảo và Nhị Bảo đều hưng phấn nhảy dựng lên, hoan hô nói: “yeah yeah, chúng ta sắp có em gái rồi!!!”
Vẫn là Đại Bảo phản ứng lại đầu tiên, giữ chặt Nhị Bảo còn đang nhảy tung tăng: “Nhị Bảo, nhỏ giọng một chút, không nên làm ồn đến giấc ngủ của mẹ. Bây giờ mẹ đang mang thai em gái, chắc chắn là rất vất vả.”
“A a a, vâng!” Nhị Bảo lúc này cũng khó được có lúc không phản bác, ngoan ngoãn lien yên lặng đi.
“Ba ơi, chúng con có thể vào xem em gái, xem mẹ không ạ?” lời nói của Nhị Bảo tới bên miệng rồi, cuối cùng cũng vẫn vòng vo.
Không thể vừa có em gái đã quên mẹ ngay được.
Lâm Quân Trạch cũng không phản đối. Nhưng mà nói rõ với mấy đứa bé, không thể quấy rầy đến giấc ngủ của Cố Tri Ý.
Ba anh em đúng là chỉ rón ra rón rén đi vào, sau đó đã nhìn thấy Có Trị Ý đang nằm ở trên giường.
Tam Bảo bò lên trên giường trước tiên, còn hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo thì ở bên mép giường, mấy anh em cứ như vậy lẳng lặng nhìn chằm chằm... bụng Cố Tri Ý.
Nhị Bảo nhỏ giọng ghé sát vào bên tại Đại Bảo, hỏi: “Đại Bảo, em gái chúng ta ở trong bụng mẹ sao?”
“Ừ, anh đọc ở trên sách đều nói như vậy.” Đại Bảo mang vẻ mặt nghiêm túc nói.
“Ô, vậy thì khi nào em gái mới có thể ra ngoài chơi với chúng ta?” Tam Bảo cũng thò qua tới, gia nhập thảo luận.
Đại Bảo là người có hiểu biết tương đối nhiều trong mấy anh em trai, nghiêm túc giải đáp vấn đề cho hai đứa em trai.
“Bây giờ còn sớm mà, ba cũng đã nói còn phải mấy tháng nữa mới có thể nhìn thấy em gái, chúng ta chờ một chút.”
“Được rồi.” Tam Bảo vẫn còn hơi thất vọng.
Thời điểm Cố Tri Ý mở mắt ra thì đã nhìn thấy ngay mấy anh em đang vây quanh mép giường cô. Liền chống người chuẩn bị ngồi dậy, không ngờ Đại Bảo bỗng tiến lên, cẩn thận đỡ Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý:???
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-648.html.]
Mình vừa mới ngủ một giấc thôi mà, đây là đã xảy ra chuyện gì rồi?
“Nào, mẹ, mẹ ngồi dậy chậm một chút nha.” Đại Bảo vô cùng tri kỷ nhắc nhở cô.
Cố Tri Ý cũng sắp nghi ngờ có phải mình là người ốm đau trên giường, không thể tự gánh vác sinh hoạt hay không. Dáng vẻ cẩn thận này của Đại Bảo...
“Sao vậy? Đại Bảo.” Cuối cùng Cố Tri Ý vẫn hỏi ra tiếng.
“Mẹ, bây giờ mẹ đang mang thai em gái, phải cẩn thận nhaa ~” Đại Bảo còn lấy gối đầu lót ở sau thắt lưng Cố Tri Ý.
“Sao con lại biết?”
Sau đó lại quay đầu nhìn về phía Tam Bảo, chắc chắn là do tên nhóc miệng không có cửa Tam Bảo này nói ra rồi.
Tam Bảo thấy Cố Tri Ý nhìn nhóc, giống như bịt tai trộm chuông mà bịt kín miệng lại.
Nhị Bảo bên kia cũng đã bán đứng em trai.
“Tam Bảo nói với chúng con đó, em ấy nói đã nhìn thấy em gái.”
DTV
Cố Tri Ý:......
Được rồi.
“Mẹ có thai, nhưng là em trai hay em gái còn chưa chắc chắn đâu.”
Cố Tri Ý vẫn cho mấy đứa nhỏ một mũi tiêm dư phòng trước. miễn cho đến lúc đó kì vong càng cao. thất vong lại càng lớn.
Tam Bảo thấy Cố Tri Ý nói là em trai, lập tức là người đầu tiên không chịu. Cũng không che miệng nữa, trực tiếp mở miệng phản bác nói: “Mẹ, chính là em gái, em gái rất đáng yêu.
Cố Tri Ý:..... Chưa bao giờ biết mấy đứa nhóc con này lại có thể chấp nhất như vậy.
“Được rồi, em gái thì em gái, đến lúc đó không phải em gái thì các con đừng thất vọng là được.”
Cố Tri Ý ngủ một giấc cảm thấy mình cũng đã nghĩ thông.
Không nghĩ thông cũng không còn cách nào cả, chẳng lẽ còn có thể phá thai thật ư.