Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 646

Cập nhật lúc: 2024-12-21 15:04:53
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KjPjAvqLj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ thấy sau khi Cố Tri Ý đánh vài cái xong, thì trực tiếp đắp chăn lên, không hề nói lấy một lời nào nữa.

Nhưng mà, cái dáng vẻ này lại càng dọa đến Lâm Quân Trạch hơn nữa.

DTV

Nếu cứ đánh anh như thế, thì ít ra anh còn biết là đã xảy ra chuyện gì, đằng này lại im lặng không nói câu nào, bảo anh nên đoán ra làm sao cho đúng bây giờ

Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ mặt lau một phen, nhẹ nhàng vỗ vỗ cái chăn, ngữ khí ôn nhu hỏi: “Vợ ơi, em làm sao thế này? Nói với anh một chút đi, anh xả giận cho em.”

Trong lòng Cố Tri Ý bây giờ cũng không nói nên lời là cái cảm giác gì, chỉ là có một vài thứ sụp đổ mất, muốn phát tiết, rồi lại phát tiết không được.

Cô cũng biết, bản thân cô không thể nào cứ trốn tránh cả đời được, nhưng mà không nghĩ tới sẽ xảy ra trong tìm huống thế này, huống chi hiện tại cô còn đang đi học nữa kia mà.

Đứa nhỏ này.....

Lâm Quân Trạch dứt khoát ngồi luôn ở mép giường, cứ như vậy mà ngồi trông Cố Tri Ý.

Ai biết được Cố Tri Ý nghĩ một hồi. lại thật sự không chiến thắng được cơn buồn ngủ. cứ như vây mà ngủ thiếp đi mất.

Lâm Quân Trạch xoay vòng vòng cả nửa ngày, Cố Tri Ý cũng không hề có động tác gì, sợ trong chăn quá nóng, liền tiến lên nhẹ nhàng mà gỡ cái chăn xuống một chút.

Liền nhìn thấy Cố Tri Ý đã ngủ đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ rực cả lên, trên mặt còn vương lại chút nước mắt.

Hiển nhiên từ nãy tới giờ không có động tĩnh gì là bởi vì đã ngủ mất rồi.

Không tránh khỏi có chút buồn cười.

Lâm Quân Trạch giúp cô đem chặn kéo xuống dưới một chút, vuốt vuốt phần tóc mái hỗn loạn trên trán gọn sang một bên, nhẹ nhàng lau chùi cái mặt nhoe của Cố Tri Ý một phen.

Lại nhìn xuống bụng của Cố Tri Ý, là bởi vì đứa nhỏ sao?

Nhưng mà vừa nãy còn giống như là không hiểu rõ không biết gì kia mà?

Nhưng mà bởi vì cái này, Lâm Quân Trạch cảm thấy Cố Tri Ý hơn phân nửa là có thai rồi.

Bàn tay thật cẩn thận vuốt ve cái bụng của Cố Tri Ý, cái bụng bây giờ vẫn còn rất bằng phẳng, nhìn không ra cái gì cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-646.html.]

Nhưng mà Lâm Quân Trạch vẫn cảm thấy, con gái nhỏ của mình đang ở bên trong đó.

Ánh mắt lúc này cũng tràn đầy nhu tình không nói nên lời.

Cố Tri Ý cũng không biết người nào đó bây giờ đã bắt đầu suy nghĩ đến chuyện sẽ đặt trên cho con gái là gì.

Bây giờ Cố Tri Ý còn đang nằm mơ, cô mơ thấy kiếp trước của mình, mơ thấy ba mẹ của cô, kéo lấy tay cô, không yên tâm mà dặn dò, bảo bản thân cô nhất định sống thật phải hạnh phúc.

Cố Tri Ý cũng không biết làm sao thế này, đột nhiên cứ thế mà ô ô khóc lên.

Lâm Quân Trạch không nghĩ tới vợ nhà mình ngủ một hồi còn đột nhiên khóc lóc lên, tay chân luống xuống tiến lên giúp cô lau sạch nước mắt đi, lại tiếp tục nhẹ giọng trấn an.

“Vợ, không khóc không khóc, anh đang ở ngay đây mà.”

Thời điểm Cố Trị Ý tỉnh lại, thấy bản thân đang bị Lâm Quân Trạch ôm vào trong lòng ngực.

Nước mắt của cô đã làm ướt cái áo màu bạc của Lâm Quân Trạch.

Bởi vì là vừa mới khóc xong, cho nên vẫn còn chưa có hoãn lại được.

“Sao anh lại ở đây thế này?” Giọng Cố Trị Ý ồm ồm hỏi.

“Vợ, anh vẫn luôn ở đây mà!” Lâm Quân Trạch không ngừng vỗ nhẹ lưng của Cố Trị Ý.

Cố Tri Ý liền nhớ tới lời của cha mẹ cô nói trong mộng, lúc này cũng dần dần bình tĩnh xuống trở lại.

Đẩy Lâm Quân Trạch ra, cứ như vậy mà nhìn anh, nhẹ giọng nói: “Em...”

“Anh biết!” Lâm Quân Trạch trực tiếp đánh gãy lời Cố Tri Ý nói.

“Vợ à, cảm ơn em. Con gái của chúng ta sắp sửa gặp mặt chúng ta rồi.” Lời này của Lâm Quân Trạch, trực tiếp đánh cho vỡ nát chút mong muốn may mắn cuối cùng của Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng nhỏ của mình, nhỏ giọng nói thầm: “Không nghĩ tới thật đúng là như thế!”

“Vợ, chúng ta nói với nhau rồi mà, nếu con bé tới, vậy chúng ta liền chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón con bé đi.” Lâm Quân Trạch nắm lấy tay của Cố Tri Ý, nhẹ giọng nói.

“Em yên tâm, sau này mọi chuyện trong nhà cứ để anh lo, em chỉ cần ngồi nghỉ thôi là được. Chuyện đi học chúng ta cứ làm theo lẽ thường, nếu như anh không có ở trong nhà, em muốn tìm người nào đó đến đây giúp đỡ chăm sóc cũng được, muốn mẹ đến đây chăm sóc cho cũng đều có thể, mọi chuyện đều nghe theo sự sắp xếp của em cả.”

Loading...