Ai mà biết được vẻ mặt của Tam Bảo lại cực kỳ nghiêm túc mà gật gật đầu.
Cố Tri Ý không tránh khỏi có chút buồn cười, bản thân cô vẫn luôn làm công tác bảo nhộ đầy đủ, sao có thể có em gái được kia chứ.
Xuất phát từ sự tín nhiệm đối với cái hệ thống Mông Mông này. Cố Tri Ý chính là nửa điểm cũng không có hoài nghi.
Động tác dọn dẹp chén đũa của Lâm Quân Trạch đột nhiên dừng lại một chút, ngay lúc đang định quay ra hỏi lại Tam Bảo, thì lại thấy Cô Tri Ý bên này ngáp lên một cái.
DTV
“Được rồi, con đi chơi đi, mẹ đi vào ngủ một lát đây.” Cố Tri Ý không thèm để ý mà nói, đứng dậy liền chuẩn bị đi vào trong phòng ngủ nướng.
Bản thân cô dạo gần đây thật sự đúng là có chút mệt mỏi, nhưng mà Cố Trị Ý cũng chỉ coi như đó là do cái mùa này tương đối dễ dàng trở nên mệt mỏi rã rời.
Tam Bảo bên này đang chuẩn bị đi theo Cố Tri Ý cùng vào trong phòng, lại bị Lâm Quân Trạch gọi trở lại.
Cả cơ thể anh đều ngồi xổm xuống nhỏ giọng hỏi: “Tam Bảo, con nói cho ba ba, mẹ con có phải là thật sự có em gái rồi hay không?”
“Đúng vậy nha, em gái, em gái nho nhỏ.” Tam Bảo cười nói.
Sau khi Lâm Quân Trạch tống cổ Tam Bảo đi ra ngoài đi chơi xong, liền quay vào tiếp tục rửa chén.
Tay thì rửa chén, mà trong đầu vẫn luôn đang suy nghĩ cái gì đó.
Chủ yếu là gần đây Cố Tri Ý có một ít biểu hiện thật sự là quá giống.
Vốn dĩ là còn có chút không xác định, chủ yếu vẫn là do nhìn thấy cái bộ dáng cái gì cũng không hề biết kia của Tri Ý, tự Lâm Quân Trạch cũng đã có chút hoài nghi rằng bản thân anh có phải hay không đã suy nghĩ nhiều quá rồi.
Nhưng mà anh vừa mới nghe thấy Tam Bảo nói như vậy......
Không phải nghe nói là trẻ con đối với mấy điều này có thể cảm giác được hay sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-645.html.]
Ngoài này còn đang nghĩ là khi nào đó sẽ mang Cố Tri Ý đến bệnh viện khám thử một chút xem thế nào, bỗng nhiên nghe thấy Cố Tri Ý đang ở bên trong phòng đột nhiên hét lên một tiếng.
“Vợ, làm sao vậy? Làm sao vậy?” Lâm Quân Trạch đến chén cũng không rảnh lo nữa, bước chân nhanh chóng chạy đi vào trong phòng.
Vừa vào phòng liền nhìn thấy Cố Tri Ý đang ngơ ngơ ngác ngác mà ngồi yên ở trên giường, cũng không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Thấy Cố Trị Ý không xảy ra chuyện gì, bước chân của Lâm Quân Trạch lúc này mới chậm dần lại, nhưng mà vẫn rất quan tâm nói:”Vợ à, làm sao thế?
Thật sự là cái biểu tình này của Cố Tri Ý, cứ như thể là đã biết được cái tin tức gì đó không thể tưởng tượng được vậy, bộ dáng hiện tại giống như là vẫn còn chưa có tiếp thu được.
Mà Cố Tri Ý thật sự đúng là không có tiếp thu được, ai có thể lường trước được bản thân mình ngàn phòng vạn phòng, cuối cùng cướp nhà lại khó phòng.
Cái hệ thống cho má Mông Mông kia ở ngay dưới mí mắt cô, thế mà lại có thể làm ra cái chuyện tiền trảm hậu tấu đó cho được.
Hiện tại đã tới cái lúc không có biện pháp nào có thể tiếp tục che giấu được nữa, mới nói mọi chuyện ra với cô.
Chuyện gì đã xảy ra thế này hả!!
Lâm Quân Trạch thấy vợ nhà mình giống như là vừa mới chịu đựng sự đả kích gì đó lớn lắm, liền tiến lên nắm lấy tay cô.
Cố Tri Ý được Lâm Quân Trạch nắm lấy tay một cái như vậy mới hoàn hồn lại được.
Vốn dĩ là bị cái hệ thống chó má kia lừa nên đã cảm thấy có chút tức giận, bây giờ lại nhìn thấy tên đầu sỏ gây tội này, Cố Tri Ý lại càng thêm giận sôi máu.
Trực tiếp tóm lấy cái gối kê đầu bên cạnh lên liền đập lên trên người Lâm Quân Trạch.
Lâm Quân Trạch quả thực không thể hiểu nổi chuyện là thế nào, cái này, anh lại làm sai cái gì rồi à?
Hình như cũng không có gì đâu mà?
Rất tốt, bây giờ thì Lâm Quân Trạch - người có khát vọng sống sót mạnh mẽ khi gặp phải một vấn đề nào đó, đã học được rằng đầu tiên phải xem lại bản thân mình trước cái đã.