Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 641

Cập nhật lúc: 2024-12-21 15:04:45
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được rồi, còn cần con dong dài, thiếu đứa nhóc phiền phức như con, cuộc sống của mẹ con thoải mái hơn thì có.”

Lưu Ngọc Lan chỉ là nói như vậy, nhưng vẫn lén đưa tay lên lau nước mắt.

Đứa nhóc này, tại sao còn lừa tình như vậy cơ chứ.

“Vâng vâng vâng, mẹ hiện tại chính là lão thái thái hạnh phúc nhất thôn họ Cố chúng ta.”

Cố Tử Sâm cười nói, ai biết được vỗ m.ô.n.g ngựa không được còn đạp trên chân ngựa.

“Đi đi đi, con mới là lão thái thái, mẹ của con vẫn còn trẻ, còn có thể rượt đánh con mấy năm nữa.”

Lưu Ngọc Lan nói xong, còn cho Cố Tử Sâm một ánh mắt ghét bỏ.

Cố Tử Sâm nhất thời không nói nên lời, lớn như vậy còn bị mẹ mình đuổi theo, chắc không có ai ngoài anh.

Bi Cố Tử Sâm pha trò như vậy, bầu không khí cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Lưu Ngọc Lan lôi kéo Cố Tử Sâm lải nhải một lúc lâu, sau đó mới làm cậu về phòng ngủ.

Cố Khôn đi đến, nhìn thấy Lưu Ngọc Lan lại đang trộm lau nước mắt, không khỏi tiến lên an ủi.

“Đứa nhỏ này chỉ là đi đọc sách, ngày nghỉ sẽ trở lại, bà khổ sở cái gì chứ?”

“Ai nói tôi khổ sở, tôi là bị gió đêm thổi cay đôi mắt. “

Lưu Ngọc Lan quay đầu sang một bên, bà không thể thừa nhận rằng mình đã khóc vì luyến tiếc đứa con trai nhỏ của mình.

Cố Khôn ở một bên bĩu môi, bà già này lúc nào cũng vậy, mạnh miệng!! Trên thực tế, trái tim này mềm mại hơn bất kỳ ai.

Ngày hôm sau, Cố Tử Sâm đi theo Cố Tử Lâm bước lên còn tàu đi Bắc Kinh.

Mẹ Lâm cũng là ngàn dặn dò đủ thứ chuyện, xem trọng đồ vật, chăm sóc tốt bản thân......

Cố Tử Mộc đi đưa hai đứa em trai.

“Anh cả, chúng ta đi đây.”

“Trên đường chú ý chút, tới rồi nhớ rõ gọi điện báo về nhà.” Cố Tử Mộc cuối cùng cũng dặn dò.

“Đã biết, đã biết, anh cả trở về đi.” Cố Tử Sâm và Cố Tử Mộc vẫy tay tạm biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-641.html.]

Trước khi Cố Tử Mộc trở về cũng gửi điện báo cho Cố Tri Ý ở Bắc Kinh, cũng để cho cô chuẩn bị.

Cố Tử Sâm bên này đã gấp không chờ nổi chuẩn bị bắt đầu cuộc hành trình của mình.

Chỉ là khi bắt đầu Cố Tử Sâm có bao nhiêu chờ mong, sau khi lên tàu liền có bao nhiêu thất vọng, mùi trên tàu lửa cũng thật là.....

Một lời khó nói hết không nói, mỗi ngày còn hự hự, vô cùng khó chịu.

Sau vài ngày, những hy vọng mong chờ trong lòng cũng không còn sót lại gì nữa. Chỉ hy vọng có thể sớm tới Bắc Kinh một chút.

Cố Tử Lâm rõ ràng là bộ dáng của người từng trải.

Bộ dáng của Cố Tử Sâm giống như bộ dáng của anh lần đầu tiên đi Bắc Kinh, khi bắt đầu hứng thú hừng hực, sau đó thì.....

Không thể nhấc lên một chút hứng thú nào vì đã bị hao mòn bởi cuộc hành trình dài này.

Cũng may, khi anh bị tra tấn đến gần chết, còn tàu đã gần đến ga Bắc Kinh.

Chờ đến có thông báo nhắc nhở, Cố Tử Sâm đã nóng lòng muốn xuống.

“Đợi lát nữa, vẫn chưa dừng lại ổn định.” Cố Tử Lâm ngăn lại động tác lấy hành lý của Cố Tử Sâm.

Tàu lửa đến ga còn có một khoảng cách. tốc độ hiện tại chính là lúc phanh lại.

Cố Tử Sâm dứt khoát ghé vào bên cửa sổ nhìn phong cảnh bên ngoài.

Kỳ thật cảm giác cũng không sai biệt lắm, nhưng Cố Tử Sâm cảm thấy phong cảnh ở đây xinh đẹp mỹ lệ hơn nhiều so với phong cảnh trước đây cậu nhìn thấy.

Cửa sổ mở ra một nửa, gió đêm từ thừ thổi vào, cũng thổi tan phiền muộn một đường đi của Cố Tử Sâm.

Cậu càng thêm bóng lòng muốn xuống tàu.

Chờ đến khi tàu lửa tiến ga, cửa tàu mở ra, Cố Tử Sâm cũng không đông đúc, mang theo Cố Tử Lâm chen vào đám người đi ra khỏi ga tàu.

Bởi vì Cố Tử Lâm đã có kinh nghiệm, cho nên Cố Tử Lâm liền mang theo Cố Tử Sâm đi đến cánh cổng ra khỏi nhà ga, Lâm Quân Trạch đã đứng đợi sẵn ở đó.

DTV

Cố Tri Ý ở nhà làm cơm chờ bọn họ, cũng may không chờ bao lâu, tàu lửa đã đến.

Nhìn thấy hai anh em Cố Tử Lâm và Cố Tử Sâm, Lâm Quân Trạch vội vàng phất tay.

“Anh hai, ở đây.”

Loading...