Trên bàn chỉ có hai món chay, bên trong món chay còn có chút đâu mỡ, còn lại là món thịt. Còn có cả cá và tôm, cũng ít nhiều nhờ Cố Tử Sâm và mấy đứa nhỏ.
Phần còn lại là thịt gà, thịt heo, quan trọng nhất là có một đĩa thịt heo kho tàu ở chính giữa, đĩa thịt kho tàu kia cũng là hàng hiếm bây giờ.
Mặt khác còn thêm một món canh nghêu sò.
Tám món là đủ, cũng coi như là một bữa ăn phong phú hiếm thấy.
“Tới tới tới, mọi người ngồi vào chỗ ăn cơm đi.” Cố Khôn tiếp đón mọi người ngồi xuống ăn cơm.
“Tôi ngồi đây đã nửa ngày, mùi hương có ngăn thế nào cũng không được, mấy người chị dâu tay nghề đúng thật là danh bất hư truyền!” Mọi người đều ngồi ở đây cắn hạt dưa, mùi thơm bay ra từ phòng bếp đã sớm bay khắp toàn bộ thôn.
Người này nói cũng không khoa trương.
Sau khi ngồi vào chỗ. Cố Khôn đầu tiên là nói vài câu cảm ơn. trên mỗi bàn còn có một chai rượu trắng mua ở Cung Tiêu Xã.
Mọi người đều đứng lên, nâng ly rượu trước khi bữa ăn thực sự bắt đầu.
DTV
Khi Mao Vận Phượng mới tới còn nghĩ, muốn nịnh bợ người nhà họ Cố. Kết quả sau khi cả gia đình tới, hiện tại phải cố ăn nhiều một chút, làm gì còn tâm trí nghĩ đến việc nịnh bợ.
Bữa cơm này cả khách và chủ đều vui vẻ.
Sau khi ăn xong còn uống thêm trà, mọi người mới sôi nổi ra về.
Những công việc sau đó chỉ có thể để người nhà họ Cố thu dọn.
Bây giờ Mao Vận Phượng mới nhớ tới việc muốn nịnh bợ, Lưu Ngọc Lan cũng không có tâm tư ứng phó bà ta. Cũng nói thẳng: “Chị dâu cả, hoá ra chị còn chưa đi sao, vừa lúc, tới giúp em dọn dẹp?”
Bị Lưu Ngọc Lan hỏi như vậy, Mao Vận Phượng lập tức không dám nói chuyện.
Đùa gì chứ, bà ta ở nhà còn không siêng năng được như vậy, hiện tại còn muốn giúp bọn họ dọn dẹp. Gắng gượng cười nói: “Ha hả, nha, trong nhà còn có chút việc, chị phải đi về trước!”
Nói xong liên xoay người hoảng hốt chạy như có thứ gì đuổi ở phía sau.
Lưu Ngọc Lan bĩu môi, người này cũng chỉ biết nói ngoài miệng, vừa nghe đến muốn làm việc liền chạy nhanh hơn bất cứ ai khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-640.html.]
Tuy nhiên những thứ còn dư lại, mẹ chồng nàng dâu ba người dọn dẹp cũng rất nhanh.
Mấy đứa nhỏ phụ trách rửa sạch chén đũa đưa đến nhà hàng xóm.
Chờ đến khi xong việc, cũng đã 3 giờ chiều.
Mọi người nên làm việc thì cứ làm việc, nên nghỉ ngơi thì đi nghỉ ngơi.
Ăn xong bữa cơm này, tiếp theo chính là chuẩn bị đồ vật cho Cố Tử Sâm đi trường học.
Bởi vì có kinh nghiệm trước đây của Cố Tử Lâm, lần này cũng biết nắm chắc nên đóng gói thứ gì.
Bên kia, Cố Tri Ý đã sớm thu được tin trúng tuyển của Cố Tử Sâm, cũng vui thay cho em trai.
Trong nhà còn có phòng trống, Cố Tri Ý tranh thủ hiện tại có thời gian, cũng dọn dọn căn phòng một chút.
Đến lúc đó, khi Cố Tử Sâm tới cũng có thể vào ở.
Cố Tử Sâm bởi vì nhớ thương có thể tới bên này chơi mấy ngày, cho nên khi đóng gói xong đồ vật thì đi trước.
Bởi vì Cố Tri Ý cũng ở Bắc Kinh, tới bên này vì chưa khai giảng nên cũng có thể ở trong nhà Cố Tri Ý trước.
Cố Khôn cũng không giữ lại, nhưng khi Lưu Ngọc Lan biết Cố Tử Sâm muốn đến Bắc Kinh trước, còn có chút ê ẩm nói: “Bây giờ còn chưa có đi ra ngoài đâu, trong lòng cũng đã bắt đầu suy nghĩ lung tung rồi đấy.”
“Mẹ, nói cái gì thế, con là đi làm quen trước với cuộc sống ở Bắc Kinh.” Cố Tử Sâm nghiêm trang phản bác.
“Con là mẹ sinh ra, đừng cho là mẹ không biết con trùng trong bụng con đang nghĩ gì, đi liền đi, nói trước, đừng tìm thêm phiền toái cho chị gái con.”
Lưu Ngọc Lan liếc nhìn ghét bỏ, nhưng buổi tối và vẫn lén gọi Cố Tử Sâm, đưa cho cậu một số tiền.
“Con cầm số tiền này đi, đi đến bên kia tiết kiệm một chút, nên tiêu thì cứ tiêu, đừng để mình bị đói, có biết không?”
“Con biết rồi, mẹ của con.” Cố Tử Sâm nói, sau đó đột nhiên đi lên ôm lấy Lưu Ngọc Lan.
“Mẹ à, con không ở nhà cha với mẹ phải chăm sóc tốt bản thân nhé, đừng làm việc quá mệt mỏi.”