Người đàn ông cũng bước ra trong bóng tối, nhờ có ánh trăng mà khuôn mặt người đàn ông này mới hiện lên rõ ràng, đây chính là thanh niên trí thức
Vương Dương mà Cố Tri Ý 'có một chân' kia.
Vương Dương nhổ một bãi nước bọt lên trên mặt đất, tỏ vẻ khinh thường.
Nếu không phải nghĩ đến số tiền trong tay Cố Tri Ý, để anh ta có thể mang về thành phố tiêu xài thì Vương Dương cũng không thèm thông đồng với những người phụ nữ nông thôn này.
Nhưng lại nghĩ đến dáng người uyển chuyển của Cố Tri Ý, Vương Dương chỉ mới tưởng tượng mà tâm trí anh ta như muốn tán loạn rồi.
Vừa đi anh ta lại vừa nghĩ phải làm sao để bắt được yêu tinh nhỏ Cố Tri Ý kia trong lòng bàn tay.
Cố Tri Ý ở nơi xa ngàn dặm kia còn chưa biết có người đang tính toán với cô.
Vì là phụ nữ mang thai, chưa tính đến ăn uống rất được mà còn cực kỳ thèm ngủ. Còn không phải sao, buổi tối nằm xuống giường, vốn dĩ còn đang suy nghĩ về một số vấn đề, nhưng đã ngáy o o từ lúc nào rồi.
Lại là một đêm ngon giấc, hôm sau vẫn thức dậy lúc năm giờ sáng. Sau khi thức dậy, vệ sinh cá nhân xong thì cô đi bắt một nồi cháo lên trước, sau đó lại ra ngoài đi dạo một vòng, trở về lại tiếp tục nấu cơm, mang cơm đến bệnh viện.
Từ nhà nghỉ đến bệnh viện cũng đã bảy giờ sáng. Khi Cố Tri Ý còn chưa đến cửa phòng bệnh đã nhìn thấy Cương Tử đứng ở đó. “Chào chị dâu!” Cố Tri Ý đến gần, Cương Tử nhìn thấy cô thì lập tức lên tiếng chào trước.
“Chào buổi sáng!” Cố Tri Ý đưa bình giữ ấm bên tay trái của mình cho Cương Tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-64.html.]
“Vất vả cho cậu quá! Tôi có mang bữa sáng đến cho cậu, cậu ăn trước đi!” Trong khoảng thời gian này, cũng may có Cương Tử hết lòng chăm sóc cho Lâm Quân Trạch, không có gì để cảm ơn cậu cậu ta, nên Cố Tri Ý làm một ít đồ ăn sáng mang đến cho cậu ta.
Cương Tử hơi ngượng ngùng gãi đầu: “Không vất vả đâu ạ! Cảm ơn chị dâu! Vậy em cũng không khách sáo ạ.” Cương Tử đúng là không khách sáo nữa, cậu ta nhận bình giữ nhiệt rồi đi đến ghế ở cạnh hành lang, ngồi xuống ăn.
Cố Tri Ý gõ cửa một tiếng rồi sau đó mới mở cửa bước vào. Đoán chừng Lâm Quân Trạch cũng đã thức dậy từ lâu rồi, anh vẫn ngồi dựa vào đầu giường đợi Cố Tri Ý đến như hôm qua. Lâm Quân Trạch nhìn thấy Cố Tri Ý mang theo bình giữ nhiệt đi vào phòng thì ánh mắt lập tức sáng lên, nhưng chỉ trong nháy mắt đã biến mất rất nhanh, ai cũng không phát giác được.
Cố Tri Ý đi đến, cô rất tự nhiên bước lại cạnh giường: “Anh rửa mặt rồi sao?”
Lâm Quân Trạch khẽ gật đầu, thấy Cố Tri Ý múc cho anh một chén cháo, anh hỏi: “Em ăn chưa?”
Cố Tri Ý đặt cháo xuống trước mặt anh: “Vừa rồi ở nhà nghỉ em đã ăn rồi!” Lâm Quân Trạch nghe cô nói vậy, cũng không nói gì cả, anh bưng cháo lên uống.
Hôm nay Cố Tri Ý đã nấu cháo củ từ, cháo mềm sền sệt, còn mang theo hương thơm và vị ngọt của ngô, cà rốt, và mùi củ từ thơm mát, mùi vị quả thật rất ngon.
Hơn nữa cháo củ từ rất tốt cho dạ dày, cũng rất thích hợp dùng trong khoảng thời gian phải nằm viện dài và cần chú ý trong khâu ăn uống này của Lâm Quân Trạch. Lâm Quân Trạch cảm thấy Cố Tri Ý mới đến đây mấy ngày mà bản thân anh đã tăng cân không ít.
Buổi sáng, Cố Tri Ý mang rất nhiều cháo đến, Lâm Quân Trạch ăn xong lại giống như vẫn còn muốn ăn, anh cũng như hôm qua, ăn một lèo sạch sẽ ba chén, bình giữ nhiệt được quét đi sạch sẽ.
Hai người ngồi đó cũng không có chuyện gì để nói, nhưng bầu không khí này cũng không gọi là xấu hổ. Cố Tri Ý hỏi thăm một chút về chuyện trong quân đội, Lâm Quân Trạch lựa chọn một số vấn đề có thể nói đều nói với cô.
DTV
Anh hỏi Cố Tri Ý chuyện trong nhà, lúc Cố Tri Ý nhắc đến hai đứa trẻ, trong mắt cô đã không còn sự mất kiên nhẫn như trước kia, có một cảm giác rất khó nói rõ.