Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 637

Cập nhật lúc: 2024-12-21 15:04:02
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được được được, tôi xem tôi xem.” Vẻ mặt Cố Khôn trịnh trọng tiếp nhận lấy tờ giấy báo trong tay Lưu Ngọc Lan.

Nhìn thấy chữ bên trên thật đúng là không sai vào đâu được.

Khó khăn lắm mới có lần, cha Cố cho Cố Tử Sâm một ánh mắt tán thưởng.

DTV

“Được đó, thằng nhóc thối, còn tính là biết tranh đua.”

“Ha ha ha, đúng vậy, anh chị của con đều tài giỏi như vậy, con cũng không thể kéo chân sau có đúng không?”

Nếu như mà Cố Tử Sâm có cái đuôi khẳng định lúc này nó đang dựng đứng lên.

“Ông đừng có khen nó, thằng nhóc thối này vừa rồi nó dọa tôi quá sức.” Lưu Ngọc Lan ở một bên bất mãn nói, lại kể ra chuyện vừa rồi Cố Tử Sâm lừa bà một hồi nói hết cho Cố Khôn nghe.

Cố Tử Sâm: ??? Không phải là việc này đều đã đi qua rồi sao?

Ai biết Lưu Ngọc Lan lập tức cáo trạng luôn với Cố Khôn. Thế là, Cố Khôn nhìn Cố Tử Lâm với sắc mặt không tốt đẹp cho lắm.

Cố Tử Sâm: ....

Nhưng mà khi cả nhà ăn cơm thì khó có được lần Cố Khôn mang rượu mà lần trước Cố Tri Ý mua ra.

Mẹ Lâm cũng hiếm khí xuống bếp xào vài món ăn bằng thịt, thịt là thịt khô trước đó đã ướp tốt, hơn nữa còn có thịt kho tàu hôm nay Cố Tử Lâm mang từ tiệm cơm quốc doanh về, thức ăn đêm nay cũng coi như là chúc mừng cho Cố Tử Sâm.

Mấy đứa trẻ thấy thức ăn hôm nay tốt như vậy, biết rằng do bởi hôm nay Cố Tử Sâm thi đỗ vào đại học, còn nhỏ giọng nói với Cố Tử Sâm: “Chú út, về sau chủ phải tranh đua thêm một chút, như vậy thì ngày nào chúng ta cũng được ăn thịt.”

Cố Tử Sâm:…….

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-637.html.]

Ý định chiếm tiện nghi của cậu chắc là không rõ ràng tí nào đâu.

Mà một khi Cố Khôn vui mừng là sẽ uống rất nhiều rượu rồi choáng váng, nhưng mà chút hưng phấn này hồi lâu vẫn chưa lắng xuống được.

“Được rồi, mấy anh em các con hiện tại có tiền đồ như vậy thì cha và mẹ các con cũng vui rồi, các con cứ yên tâm mà đi thi đi, nh này cũng có cha và mẹ các con. Nhưng mà chúng ta làm người vẫn nên khiêm tốn một chút, ở bên ngoài có quen nhiều người nhưng đừng, nhưng đừng có khoe khoang. Người giỏi còn có người hơn, núi cao cũng còn có núi cao hơn. Chúng ta ấy, khiêm tốn một chút nhưng mà cũng không cần phải tự ti rằng mình tới từ nông thôn, chúng ta không ăn trộm hay cướp giật mà cũng dựa mà tự mình nỗ lực mà đạt được.”

Cố Khôn nói lải nhải, trong lúc nói còn nấc vài cái khiến cho Lưu Ngọc Lan vô cùng ghét bỏ.

“Được rồi, ông ít nói đi vài câu đi, mấy thằng nhóc này nhà mình đều hiểu chuyện mà, không cần ông phải nói.”

“Phải nói phải nói, này vừa mới ra khỏi cửa chỉ sợ chúng nó thả mình tự do sau đó tìm không ra bắc nam, tới bản thân mình họ gì cũng sẽ quên mất.” Cố Khôn vẫn không yên tâm mà nói.

“Cha, chúng con biết mà.” Cố Tử Mộc nói.

“Đúng vậy, cha, chúng con đã đều là cha của trẻ con, còn cần cha phải nói hay sao?” Cố Tử Lâm bất mãn nối, anh cảm thấy trong mắt cha bọn anh vẫn chỉ là đứa trẻ con.

“Được được được, mấy đứa biết rồi thì cha nói cho thằng út nghe, thằng út, con đã hiểu chưa?”

“Cha, con biết rồi.” Khó có được lần Cố Tử Sâm không có phản bác lời cha mình nói.

Buổi tối mấy cha con bọn họ đều uống tới mức có chút choáng váng, Cố Tử Sâm là bị ngăn cản không cho uống nhiều, nhưng mà uống một chén rượu nhỏ cũng đã làm cậu say tới mơ hồ.

“Được rồi, mấy đứa đều đi tắm rửa sớm rồi đi ngủ đi.” Lưu Ngọc Lan bắt mấy người đi ngủ trước.

Chính mình và mấy đứa con dâu dọn dẹp một chút là xong cái bàn ăn.

Ngày hôm sau, mọi người trong thôn họ Cố đều đã biết là con trai út nhà đại đội trưởng cố cũng thi vào đại học, lại còn là đại học Bắc Kinh.

Loading...