Cố Tử Sâm đi qua đi lại trước lớp học, sau đó lại nghe cô giáo nói vài câu an ủi cũng có, cổ vũ cũng có.
Trước đó mọi người đã đối chiếu đáp án của đề thi rồi nên trong lòng mọi người lúc này cũng yên tâm được phần nào.
Vì vậy Cố Tử Sâm cũng không căng thẳng cho lắm, ngoại trừ hai câu hỏi cậu không nắm chắc lắm còn những cái khác thì không có vấn đề gì cả.
Cô giáo đọc đến tên từng người, sau đó còn những người vẫn chưa được đọc đến tên thì khá căng thẳng.
Chờ cho đến khi thư thông báo trước mặt cô giáo đã ngày càng ít đi thì những bạn học còn chưa được gọi tên trở nên căng thẳng hơn nữa.
Lúc đầu, Cố Tử Sâm còn tràn đầy tự tin nhưng càng về sau vẫn chưa thấy cô giáo đọc đến tên mình, trong lòng cậu đã bắt đầu lo lắng.
Chờ đến khi trong tay cô giáo chỉ còn lại một phong thư, mấy bạn học khác có thể đã biết bản thân mình không đậu nên bắt đầu cúi đầu xuống, lau nước mắt, ủ rũ chuẩn bị rời đi.
Cố Tử Sâm vẫn đứng nguyên tại chỗ, cậu vẫn muốn nhìn xem có phải thật sự là không có tên mình hay không.
Ai ngờ sau đó, đột nhiên cô giáo đã gọi tên của cậu.
Vào khoảnh khắc đó, Cố Tử Sâm đột nhiên cảm thấy thế gian này thật sự tươi sáng, không khí oi bức của ngày hè cũng lập tức trở nên mát mẻ.
Đến Liên Bình, một cô giáo bình thường vẫn ăn nói rất nghiêm túc, nhưng lúc này, Cố Tử Sâm lại cảm thấy cô giáo rất đáng yêu.
Cậu cứng ngắc bước đến, Cố Tử Sâm cảm thấy có lẽ thời khắc ánh sáng của cuộc đời cậu đã đến rồi.
Mấy người bạn học còn chưa rời đi nhìn chằm chằm vào cậu. Sau đó vào giây phút nghe cô giáo nhắc đến trường đại học Bắc Kinh, thì hô hấp của Cố Tử Sâm giống như đã ngừng lại rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-633.html.]
Cậu thật sự không dám thở mạnh một hơi, cậu chỉ sợ nếu thở mạnh có thể sẽ thổi bay tờ thông báo trúng tuyển mất.
Chờ đến khi nhận lấy phong thư rất mỏng trên tay cô giáo, trên đó có huy hiệu của trường đại học Bắc Kinh, còn có tên trường. Lần này, Cố Tử Sâm đã thật sự cảm nhận được sự chân thật.
Đây không phải là mơ mà chính là sự thật, sự thật rằng cậu đã thi đậu.
Khó có khi cô giáo cũng cho cậu một nụ cười, cổ ấy còn vui mừng khen thưởng cậu vài câu, sau đó thì để mọi người trở về.
Trên mỗi phong thư thông báo trúng tuyển của mỗi trường đều có ghi rõ thời gian khai giảng, đồ vật cần phải chuẩn bị, những việc này thì các giáo viên không cần nhắc nhở.
Mấy bạn học xung quanh lập tức xông đến, mồm năm, miệng mười chúc mừng một phen. Hiện tại, Cố Tử Sâm vẫn chưa hết choáng váng.
Cố Tử Lâm ở bên ngoài nhìn thấy có người vui vẻ, có người buồn khi thi không đậu, rất đáng thương, người thi đậu thì ai nấy đều tràn đầy vẻ vui mừng. Thậm chí còn có người vừa chạy ra vừa khua tay báo tin.
DTV
Cố Tử Lâm đợi rất lâu vẫn chưa thấy Cố Tử Sâm đi ra, anh sợ đứa em này thi không đậu nên nghĩ quẩn. Vì vậy khi nhìn thấy còn lại ít người thì anh đang chuẩn bị đi vào trong tìm Cố Tử Sâm.
Kết quả đã nhìn thấy Cố Tử Sâm đang bị các bạn học bao vây lấy.
Nhưng cậu không thi tốt sao?
Cố Tử Sâm nói lời cảm ơn, chúc mừng với các bạn học xong thì lập tức giơ tay báo tin, sau đó chạy thẳng đến, ôm lấy Cố Tử Lâm.
Hiện tại Cố Tử Sâm đã là một học sinh khá cao, thiếu niên mười bảy tuổi, chiều cao của cậu cũng sắp vượt qua anh trai Cố Tử Lâm rồi.
Cố Tử Lâm bị cậu đột nhiên ôm lấy thì cơ thể anh phải lùi về phía sau mấy bước mới có thể đứng vững vàng.
“Thế nào? Thi đậu.” Cố Tử Lâm tức giận vỗ vào bả vai Cố Tử Sâm, lời nói ra cũng không phải câu hỏi.