Bà cảm thấy Cố Khôn này giống như một đứa con nít vậy, chuyện còn chưa đến đâu, lúc này đã vui mừng cả nửa ngày thế này.
“Không phải tôi đang kích động đây sao? Lại nói, bây giờ chúng ta chuẩn bị mọi thứ từ sớm cũng không có gì là không tốt cả.” Lần này ông đã biết sự cứng đầu không theo lẽ thường của Cố Tri Ý là giống ai rồi.
Lưu Ngọc Lan cứ như vậy mà nghe chồng mình lải nha lải nhải cho đến lúc đã chìm vào giấc ngủ.
Chờ đến khi Cố Khôn đã lải nhải xong kế hoạch lớn trong sự nghiệp của mình một hồi lâu thì ông mới phát hiện Lưu Ngọc Lan đã ngủ mất rồi.
DTV
“Thật là!” Cố Khôn không còn người nghe mình nói chuyện nữa nên ông cũng ngừng câu chuyện lại.
Một đêm không mộng.
Sang sáng ngày hôm sau, sau khi cơm nước xong xuôi, Cố Tử Lâm lập tức chạy xe đạp đến Lâm gia.
Lâm gia bên kia cũng vừa vặn đã ăn bữa sáng xong. Hôm nay, cha Lâm không đi ra ngoài, ông ở trong nhà chờ đợi Cố Tử Lâm đến.
Nhìn thấy Cố Tử Lâm đến cửa, ông vội vàng gọi: “Tử Lâm à, đến rồi sao? Vào đây, vào trong phòng uống trà.”
“Ôi, cháu chào chú!”
Cố Tử Lâm thả xe đạp trong sân, sau đó đi theo cha Lâm vào trong nhà.
Đương nhiên cha Lâm đang chờ đợi nên trà nước đã được chuẩn bị xong từ trước.
“Nào, ngồi đi! Hôm qua, chú đã đọc thư Tiểu Ý viết rồi, không biết con bé còn muốn nói cái gì nữa không?”
Cha Lâm cũng không lòng vòng mà đi thẳng vào vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-631.html.]
Cố Tử Lâm thuật lại tất cả những gì Cố Tri Ý đã nói trước đó.
“Chú, cha cháu bên kia cũng đã biết suy nghĩ của em gái cháu. Ý của em ấy chính là em ấy có thể hỗ trợ trước số tiền này cho mọi người, đến lúc đó, mọi người ở đây cứ nhìn theo mà làm là được.” Lời này của Cố Tử Lâm rất có nghệ thuật rồi.
Anh đề cập đến việc Cố Tri Ý rất tình nguyện xuất ra số tiền này trước, không nói là giúp họ, chỉ nói là hỗ trợ trước, còn về phần sau đó có trả hay không thì phải nhìn Lâm gia bên này có biết cách sống hay không.
Cha Lâm nghe rõ, ông khẽ gật đầu, nói: “Được rồi, chú hiểu rồi, việc này đến lúc đó sẽ xem các anh em trong nhà muốn làm thế nào, còn về số tiền này trước tiên chính là chúng ta đã sẽ mượn của lão tứ trước.”
Cha Lâm uống một ngụm trà nói.
“Chú, mọi người trong nhà tự dàn xếp với nhau là được rồi. Còn về suy nghĩ của em gái cháu, thật ra em ấy vẫn muốn kiếm một ít đất mà làm nhà máy.”
Cố Tử Lâm khẽ gật đầu. Đối với chuyện của Lâm gia bên này, đến lúc đó anh cũng không thể can thiệp vào.
“Dựa theo lời nói của vợ lão tử thì chuyện này còn chờ thêm mấy tháng nữa sao?” Cha Lâm hỏi.
“Vâng, đúng vậy ạ. Nhưng là Bắc Kinh bên kia đã cảm nhận được sự thay đổi này rất rõ ràng, hẳn là không còn xa nữa đâu.” Cố Tử Lâm lại nói.
Thuận tiện anh lại nói thêm sự phát hiện của bản thân khi ở Bắc Kinh bên kia, cha Lâm càng nghe trong lòng lại càng chắc chắn.
Dù sao đó cũng là nơi trung tâm chính trị, có thể nghe trộm được một số tin tức, xem ra cũng là sự thật.
Bây giờ việc họ có thể làm được cũng chính là chờ đợi cơ hội.
Cố Tử Lâm bên này nói một hồi sau thì cũng đứng lên chào tạm biệt rồi đi về.
“Vậy cháu đi về đây ạ. Chuyện này, chú và mọi người trong nhà thương lượng với nhau đi ạ, chúng ta vẫn còn thời gian.”
“Được rồi, làm phiền cháu rồi. Tử Lâm à, hay là trưa hôm nay ở lại ăn bữa cơm rau dưa với gia đình chú đi!” Cha Lâm thật lòng nói, ông muốn giữ Cố Tử Lâm ở lại ăn bữa cơm trưa.