Bên này, sau khi Cố Tử Lâm trở về, ăn cơm tối xong xuôi, Cố Tử Lâm cũng nói chuyện này với Cố Khôn.
Sau cùng, anh còn sợ bản thân mình không nói được rõ ràng nên nấy thư Cố Tri Ý đã viết ra đưa cho cha mình.
DTV
“Cha. cha tư mình xem đi! Xem xong thì sẽ hiểu.”
Cố Khôn mở thư ra đọc, ông lại ghé sát lại chỗ chiếc đèn dầmu, mượn ánh sáng hơi lu mờ của chiếc đèn để đọc.
Sau khi xem xong, tâm trạng của ông đã hưng phấn đến khó tả.
Ông không ngờ bản thân mình đã sống đến cả mửa người cũng đã sắp chôn xuống đất rồi mà còn có cơ hội được chứng kiến thời khắc lịch sử thế này.
“Tốt! Tốt lắm!”
“Cha, cái gì tốt vậy ạ?” Đây là Cố Tử Sâm hỏi.
Thật sự cậu rất ngạc nhiên, không biết chị gái mình đã viết cái gì mà nhìn dáng vẻ cha lại kích động như vậy.
Cố Khôn khoát tay. Ông vốn dĩ nghĩ rằng Cố Tử Sâm vẫn còn nhỏ tuổi nên không định giải thích, nhưng chuyện lớn thế này thì vẫn nên nói cho người trong nhà cùng biết.
Thế là ông nói: “Tiểu Ý nói đến lúc đó, trong nhà chúng ta nên nhận thầu núi và biển, cũng không biết đến lúc đó có thể đàm phán giá tiền hay không. Hiện tại chính sách sẽ thay đổi liên tục, mỗi ngày một dáng vẻ nên Tiểu Ý mong muốn trong lúc những người khác còn đang nhìn ngó, chờ đợi thì chúng ta phải ra tay trước.”
“Cha, làm thế nào để nhận thầu đây?” Đây là Cố Tử Mộc hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-630.html.]
“Cái này chắc là con còn chưa biết, quốc gia muốn một bộ phận người phất lên, giàu có lên, đây chắc chắn là điều cần thiết để xây dựng đất nước. Dựa theo ý của Tiểu Ý, thời này đoán chừng là phải thay đổi, người nông dân chúng ta cũng nên đứng lên rồi.”
“Tin tức của em gái có chính xác không ạ?” Cố Tử Mộc vẫn không yên tâm lắm.
“Anh cả, anh cứ yên tâm đi! Em gái ở Bắc Kinh biết được nhiều việc không thua kém những người khác đâu.” Cố Tử Lâm thần thần bí bí nói.
Dù sao trước đó, anh cũng đã từng ở bên chỗ của em gái mình một đoạn thời gian, anh cũng hiểu biết một số cách làm việc của em gái mình.
Nếu là chuyện còn chưa nắm chắc, chắc chắn Cố Trị Ý sẽ không để anh trở về nói chuyện với người trong nhà, bảo mọi người nên làm theo. Nếu em ấy đã bảo mọi người nên làm thì tin tức này đã chắc chắn rồi. Chẳng qua lúc này cũng không được vội vàng, cứ chờ thêm mấy tháng nữa sẽ biết.
“Như thế này sẽ không sai, nhưng chuyện này có liên quan gì đến người dân chúng ta, đây không phải là đang đào góc tường xã hội chủ nghĩa sao?” Cố Tử Sâm nói.
“Thôi, thôi, thôi đi! Cái gì mà đào góc tường xã hội chủ nghĩa? Chúng ta làm thế này là góp phần xây dựng đất nước.” Cố Khôn nói. Trong lòng ông cũng không còn kịp chờ đợi nữa, ông chỉ mong ngày đó mau chóng đến, nếu như vậy bản thân ông cũng có thể buông tay thả lỏng.
Nghe Tiểu Ý nói còn phải chờ thêm mấy tháng, trong lòng Cố Khôn còn đang suy nghĩ nếu đến lúc đó có thể nhận thầu được tốt thì ông cũng không cần làm chức vụ đại đội trưởng này nữa.
Cố Tri Ý cũng không biết sau khi nhận được phong thư này của cô, Cố Khôn đã nhanh chóng làm theo những gì cô nói trong thư mà lên kế hoạch cho mọi thứ.
Người một nhà cứ thế mà mặc sức tưởng tượng vào tương lai tốt đẹp, đến lúc đi ngủ vào buổi tối, Cố Khôn vẫn còn vô cùng phấn khởi chia sẻ đủ thứ với Lưu Ngọc Lan.
“Được rồi, chuyện này còn rất xa vời, bây giờ ông lại nghĩ nhiều như vậy làm gì?”
Cố Khôn lại không hề vì câu nói này của Lưu Ngọc Lan mà dừng câu chuyện của mình lại, ông vẫn tràn đầy phấn khởi như trước đó, nói: “Theo tôi thấy, những gì Tiểu Ý nói có đến tám chín phần là thật rồi, nếu không con bé sẽ không viết thư về báo cho chúng ta. Bà cứ chờ mà xem, trên thư Tiểu Ý cũng đã nói rất rõ ràng, mấy tháng nữa sẽ biết tất cả, đến lúc đó chúng ta chỉ cần chú ý đến tin tức một chút là được.”
“Được rồi, được rồi, ông già này, ông cũng biết đó là chuyện của mấy tháng nữa, vì sao lúc này còn kích động như vậy chứ?” Lưu Ngọc Lan tức giận nói.