Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 627

Cập nhật lúc: 2024-12-21 15:03:46
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc nhìn thấy Thiên An Môn, trong lòng ông xuất hiện một nỗi cảm xúc rất khó tả, ông nghĩ trong cuộc đời này của mình, nếu có cơ hội, ông nhất định sẽ đi một chuyến đến Thiên An Môn tham quan.

Mấy đứa bé vây xung quanh cũng rất tò mò về nơi đã xuất hiện trên bức ảnh. Sau khi Cố Tử Sâm xem xong, cậu càng thêm kiên định, nhất định phải đến Bắc Kinh.

Nhưng cậu cũng rất lo lắng, không biết lần này, bản thân mình có thể thi đậu hay không.

Mọi người trong nhà nhìn từng tấm ảnh chụp ở Bắc Kinh, trong lòng họ đều muốn đến đây.

Trước kia, mọi người cũng chỉ là nghe nói đến, bây giờ đã nhìn thấy ảnh chụp. Đặc biệt là Lưu Ngọc Lan, bà nhìn thấy ảnh Cố Tri Ý đã tùy tiện chụp ở Thiên An Môn đều là những người nam nữ trẻ tuổi chạy xe đạp thì trong lòng đã rung động không thôi.

Ở thôn Cố Gia của họ, trong nhà ai có một chiếc xe đạp thì đã nổi tiếng khắp thôn rồi. Ai ngờ ở Bắc Kinh kia, xe đạp giống như cải trắng trên đường cái vậy, có thể nhìn thấy ở khắp nơi.

“Bà ơi, lớn lên cháu cũng muốn đến Bắc Kinh.” Đây là lời nói của Cố Văn Hùng, con trai trưởng của Cố Tử Mộc.

“Cháu cũng muốn đi.” Hai chị em phía dưới cũng nói.

“Được, được, được, đến lúc đó thì đều đi cả.” Cố Khôn cười ha ha nói.

Đừng nói là mấy đứa bé muốn đi, mà đến mấy người lớn khi họ nhìn thấy hình chụp này còn vô cùng muốn đến Bắc Kinh nữa là.

Uống xong trà, mọi người đều bắt đầu nghỉ ngơi.

Chờ sau khi vào phòng, Cố Tử Lâm mới có cơ hội kể lại cho Lâm Tú Mai nỗi khổ tương tự của anh.

Ở bên ngoài, Cố Tử Lâm vốn đã không chín chắn, lúc này, chỉ còn lại hai vợ chồng ở trong phòng thì anh càng không cần mặt mũi nữa.

Cố Tử Lâm nằm trên giường, vừa quạt gió vừa nói đến những gì bản thân đã trải qua trong nửa năm nay.

Hai người họ cũng không vì chia xa nửa năm nay mà có điều gì lạ lẫm cả.

“Đúng rồi, quần áo anh đưa cho em, em có thích không?” Cố Tử Lâm đột nhiên hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-627.html.]

“Thích. Anh nói xem, ban đầu ở bên kia chi tiêu số tiền lớn như vậy, sao còn tiền mà gửi về cho em?”

Lâm Tú Mai rất yêu thích nhưng vẫn rất đau lòng số tiền này. Tuy nói rằng trường học có phụ cấp nhưng sinh hoạt phí ở bên Bắc Kinh chắc chắn là rất cao, cô chỉ sợ Cố Tử Lâm bớt ăn bớt mặc mà mua quần áo cho cô.

“Không tốn nhiều tiền đâu. Hơn nữa, nếu không có việc gì thì anh đến nhà em gái ăn cơm, ăn cơm như thế thì tiền cũng bớt đi.”

“Anh xem, làm anh trai như anh không cảm thấy ngại sao? Lại đến nhà em gái mình ăn cơm?”

DTV

Lúc này, Lâm Tú Mai chỉ muốn dạy dỗ Cố Tử Lâm.

Ai ngờ dường như Cố Tử Lâm đã biết cô sẽ nói gì.

“Yên tâm đi! Tú Mai, người anh hai này có thể chiếm tiện nghi của em gái mình sao? Bình thường anh cũng giúp em gái mình làm việc, được chưa?”

Lâm Tú Mai ném cho anh một ánh mắt bản thân cô đã từng trải nghiệm.

“Chẳng qua, sau này anh đừng quên em gái mình. Anh em các anh may mắn mà có cô ấy.”

“Anh đương nhiên biết chuyện này, có quên ai cũng sẽ không quên em ấy.”

Tuy bề ngoài Cố Tử Lâm không đoan chính nhưng trong lòng anh rất rõ ràng.

Bản thân anh có thể lên Bắc Kinh, có thể học đại học ở Bắc Kinh, hết thảy đều nhờ vào sự giúp đỡ của Cố Tri Ý.

Đương nhiên, cũng có sự nỗ lực của chính bản thân anh.

Nghỉ trưa xong, Cố Tử Lâm lấy túi đồ Cố Tri Ý gửi qua Lâm gia bên kia. Vừa lấy ra là một cái túi to, nhìn bề ngoài có vẻ rất nhiều.

Lúc đến Lâm gia, trong nhà cũng chỉ có mẹ Lâm đang trông cháu. Khi nhìn thấy Cố Tử Lâm, bà còn ngạc nhiên mà chớp mắt một cái.

“A... Tử Lâm à, nghỉ hè trở về nhà sao?”

“Vâng ạ, hôm nay cháu vừa trở về. Thím, đây là em gái cháu nhờ cháu mang ít đồ đến bên này, thuận tiện nên cháu mang đến ạ.” Cố Tử Lẫm vừa nói xong thì mẹ Lâm mới chú ý đến anh đang công lấy một cái túi to.

Loading...