Lưu Ngọc Lan nhìn thấy một bao quần áo thế này thì lại bắt đầu nhắc mãi.
“Em gái của con đưa con mang về à? Con nói xem cái con nhỏ này, làm thế nào mà đến Bắc Kinh còn không biết tiết kiệm gì cả?”
Chỉ là đến khi Lưu Ngọc Lan nhìn thấy quần áo Cố Tri Ý đã chuẩn bị cho bà thì không nói lời nào nữa.
Ôi, chất lượng của quần áo xem ra cũng không tệ, mà nhìn cũng rất đẹp nữa.
Ở vùng này, còn chưa từng nhìn thấy ai mặc kiểu này.
Trong mắt của những người ở thế hệ trước, đồ đạc từ Bắc Kinh luôn thịnh hành trước bên này, nhìn quần áo này có cảm giác được dán lên nhãn hiệu Bắc Kinh, đẳng cấp cũng tăng lên không ít.
Lâm Tú Mai không ngờ đến mình cũng có, hơn nữa còn là hai bộ. Cố Tử Lâm cho cô một ánh mắt, Lâm Tú Mai đột nhiên đã hiểu.
Cô ngượng ngùng cúi đầu, sờ vào quần áo mềm mại trong tay mình.
Không ngờ Cố Tử Lâm còn đưa thêm một bộ. Anh đã chuẩn bị thêm bộ quần áo nữa cho vợ mình. Tuy rằng kém hơn bộ Cố Tri Ý đã chuẩn bị cho, nhưng anh có lòng là được rồi.
Nhìn mọi người trong nhà đều có vẻ vui mừng, trong lòng Cố Tử Lâm cũng rất thỏa mãn.
Ý nghĩa của việc nỗ lực không phải chính là muốn cuộc sống trong gia đình có thể vượn lên những ngày tháng tốt đẹp hơn sao?
DTV
Dù bây giờ vẫn còn chưa tốt lắm, nhưng tất cả mọi người đều đang cố gắng, anh tin rằng sau này, người trong nhà chắc chắn sẽ không thua kém ai.
Vì Cố Tử Lâm đã trở về nên Lưu Ngọc Lan đã làm một con gà từ hồi sáng sớm.
Chờ cho Cố Tử Lâm về đến nhà sẽ làm đồ ăn.
Vừa về đến nhà, Cố Tử Lâm đã nhận được đãi ngộ mà trước nay chưa bao giờ có, và trước nay cũng chưa bao giờ tốt như thế này.
Trên bàn cơm, Cố Tử Lâm còn làm ra dáng vẻ người anh hai, anh vỗ vào vai Cố Tử Sâm nói: “Nhóc thối, lần này xem thử em có thể thi đậu đại học ở Bắc Kinh giống anh không. Chị của em ở bên đó đã thuê phòng, đến lúc đó cũng có thể sang.”
“Thật sao anh hai? Vậy những lúc được nghỉ, có phải anh thường xuyên đến chỗ chị gái không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-626.html.]
Với Bắc Kinh mà nói, Cố Tử Sâm vô cùng tò mò về tất cả mọi thứ ở đó.
Khụ khụ khụ. Cố Tử Lâm đột nhiên hơi xấu hổ. Chuyện này nói thế nào cũng giống như bản thân anh thường xuyên đến nhà em gái mình ăn chực vậy.
Chỉ tiếc là anh không nói nhưng mấy người ở chỗ này còn không biết anh sao?
“Đừng nghe anh con! Đến lúc đó, nếu con thi đậu trường Bắc Kinh, vào ngày nghỉ thì phải đến giúp chị con trông giữ mấy đứa bé, cũng đừng đến chiếm tiện nghi trong nhà của chị con!”
Lưu Ngọc Lan vẫn chưa yên tâm, bà dặn dò con trai.
“Mẹ yên tâm đi ạ! Con cũng không giống như anh hai.”
Cố Tử Lâm: Giống anh? Anh thế nào?
Cố Tử Lâm biểu lộ ra vẻ rất oan, làm thế nào mà dẫn công kích lên người mình thế này?
Cũng may trong bữa cơm này, bầu không khí cũng rất tốt. Thỉnh thoảng Cố Khôn cũng quan tâm hỏi về tình hình trong trường học của Cố Tử Lâm, rồi sau đó chuyển sang hỏi thăm cả gia đình Cố Tri Ý như thế nào?
Vừa rồi trong lòng Cố Tử Lâm còn cảm thấy vui mừng: Hóa ra vừa rồi hỏi mình cũng chỉ là thuận miệng hỏi vậy thôi sao?
Nhưng anh vẫn nhận lệnh nói hết tình hình bên kia của Cố Tri Ý với Cố Khôn.
Thật ra, cứ cách một đoạn thời gian là Cố Tri Ý lại phát về nhà hai bức điện tín hay viết thư gì đó, vì vậy Cố Khôn cũng biết được chút ít, nhưng đến khi nghe Cố Tử Lâm kể lại thì không giống vậy.
Không phải sao?
Mọi người ăn cơm nước xong xuôi thì ngồi đó uống trà, tiện thể ngồi nghe Cố Tử Lâm kể mấy chuyện thú vị ở Bắc Kinh.
Lúc anh trở về nhà, Cố Tri Ý đã đưa cho anh mang về mấy tấm ảnh phong cảnh đã chụp ở Vạn Lý Trường Thành, còn có Thiên An Môn.
Ôi, cái này làm Cố Khôn và Lưu Ngọc Lan vô cùng yêu thích.
Mấy đứa bé vây lại xung quanh, Cố Khôn thì bảo Cố Tử Sâm lấy mắt kính giúp ông để có thể xem rõ hơn.
Mang kính lên, ông vừa xem, bên miệng lại không ngừng lẩm bẩm: “Đây chính là Vạn Lý Trường Thành sao? Không tệ, không tệ!”