Lúc này Nhị Bảo cũng đã phản ứng lại, tức giận đến mức ném chăn đi, sau đó lên án nhìn đầu sỏ gây tội Tam Bảo.
“Tam Bảo, tại sao em vẫn còn đái dầm? Em có biết xấu hổ hay không?”
“Nước tiểu của anh trai.”
Tam Bảo cũng không ngốc, đương nhiên biết nước tiểu là của mình, nhưng bị anh trai nói như vậy, cậu nhóc cũng không thể thừa nhận.
Nếu không nhóc con sẽ quá mất mặt?
Vì vậy liền ném cái nồi cho người anh trai Nhị Bảo.
“Thằng nhãi ranh, là em tè ra quần, quá xấu hổ.”
Trực tiếp chọc Tam Bảo tức giận, cậu nhóc quay lưng lại không thèm để ý tới Nhị Bảo.
Cố Tri Ý đi lên, ôm Tam Bảo đi ra ngoài, đêm qua đến bây giờ vẫn luôn mặc quần ướt, cảm thấy không thoải mái nên lấy một ít nước nóng rửa sạch cho cậu nhóc trước khi mặc quần sạch vào.
Tam Bảo hiện tại cũng biết xấu hổ khi đái ra quần, toàn bộ quá trình Cố Tri Ý tắm rửa cho nhóc thì Tam Bảo đều là dùng tay che lại đôi mắt không dám nhìn người.
Cố Tri Ý gần như bị bộ dạng tự lừa dối mình của Tam Bảo chọc cho vui vẻ.
“Ngày hôm qua mẹ đã nói với con, trước khi ngủ phải đi WC, con xem đi, bây giờ anh trai đều biết con đái trong quần, chê cười con.”
“Mẹ ơi! Anh trai hư!” Dù sao thì Tam Bảo cũng không thể tự bào chữa cho mình, chỉ có thể lên án anh trai không biết cách làm người.
“Rồi rồi rồi, anh trai hư, về sau con không cần chơi cùng anh trai nha.”
Mấy anh em chơi đùa hay không chơi đùa, nhưng sau một lúc cũng lại chơi cùng với nhau ngay thôi, Cố Tri Ý cũng không lo lắng cho lắm.
“Được rồi, tiện thể đánh răng đi.” Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đều ra rửa mặt.
Lâm Quân Trạch cũng đã làm xong bữa sáng.
Buổi sáng ăn tương đối đơn giản, Trương Lực cũng đã đi ra ngoài từ sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-623.html.]
Bên Henry sau vài ngày mới gọi điện thoại lại đây.
Vừa vặn có Cố Tri Ý ở nhà, liền đi nghe điện thoại, nghe nói có thể lấy được hai chiếc máy móc, Cố Tri Ý vẫn rất vừa lòng.
Hẹn thời gian gặp mặt với Henry, để đưa tiền cho Henry.
Rốt cuộc hiện tại quan hệ ngoại giao vẫn là tương đối nhạy cảm, chính mình đột nhiên chuyển ra một số tiền tài chính lớn, khó có thể đảm bảo người trên sẽ không tới điều tra.
Chủ yếu vẫn là thân phận của Lâm Quân Trạch tương đối nhạy cảm. Cho nên, Cố Tri Ý vẫn luôn cẩn thận trong hành động của mình, chỉ sợ không cẩn thận sẽ liên lụy đến Lâm Quân Trạch ở bộ đội.
Chẳng qua hiện tại tiền mặt Cố Tri Ý đều đặt ở trong không gian, đến lúc đó lấy ra một ít là được.
Henry cũng sảng khoái, nói được một lúc thì hai người cúp máy.
Khi trở về, cô nói với Lâm Quân Trạch một tiếng.
“Đến lúc đó anh đi với em.”
Cố Tri Ý cũng không phản đối, chuyện này có Lâm Quân Trạch ở cũng yên tâm hơn.
Hôm đó Cố Tri Ý cố ý mang theo một cái rương, đầu tiên là đưa tiền đặt cọc cho Henry.
DTV
Sau đó mọi người ngỗi xuống trong khách sạn, bởi vì cũng quen nhau cho nên không ai tỏ ra khách sáo.
Cố Trị Ý tỏ vẻ đưa trước một bộ phận tiền đặt cọc, chờ sau khi máy móc đưa đến, lại trả nốt số tiền còn lại.
Henry cũng tỏ vẻ hiểu rõ, nhưng về mặt tượng trưng, hai bên vẫn ký thỏa thuận.
Cho thấy rằng Cố Tri Ý từ Henry bên này mua hai máy thiết bị, cũng có một cơ sở kinh doanh tại đất nước của họ, sau khi hai người đóng dấu, hiệp nghị cũng bắt đầu có hiệu lực.
Lâm Quân Trạch đều ở một bên nhìn vợ của mình trong toàn bộ quá trình, dáng vẻ nghiêm túc vẫn khác hẳn với khí chất thường ngày, cả người như tỏa sáng.
Loại tự tin và trương dương đó cũng hấp dẫn Lâm Quân Trạch thật sâu.
Đương nhiên trong lòng không có gì nói anh là mặc cảm tự ti, chỉ có đàn ông bất tài mới cảm thấy vợ có năng lực hơn mình.
Anh chỉ cảm thấy khẩn trương, cần phải cố gắng hơn nữa, rốt cuộc hiện tại Cố Tri Ý mặc kệ là việc học hay sự nghiệp đều tốt, đều đang đi theo chiều hướng tốt hơn.