Lâm Quân Trạch đi vào phòng bếp, nhìn thấy Cố Tri Ý đang nấu cơm một mình, anh vội vàng chanh làm.
“Vợ, hôm nay em cũng mệt mỏi quá rồi, để anh nấu cơm là được.”
Nói xong liền xắn tay bắt đầu nấu cơm.
Cố Tri Ý ôm tay trước ngực, cười nói: “Đúng vậy, em mệt muốn c.h.ế.t rồi, nhìn bộ dáng của anh như vậy là không mệt sao?”
“Vợ à, em không phải đang nói móc anh saom? Mang mấy đứa nhỏ thật sự rất mệt mỏi. Nhưng anh vẫn là đau lòng em, cho nên anh sẽ làm cơm cho tối hôm nay.”
Cố Tri Ý cũng mỉm cười, ở một bên nhìn anh nấu cơm, nhân tiện nói lên việc hôm nay cô đã thấy Henry.
“Hôm nay em vừa gặp Henry, chính là người nước ngoài lúc trước chúng ta gặp ở Trường Thành, anh ta vừa vặn muốn tìm người hợp tác ở bên này, em đã hỏi chỗ anh ta có ai làm máy may quần áo hay không, em nhờ anh ta đặt giúp 2 chiếc đến đây. Đến lúc đó nhà máy có thể dùng tới.”
Lâm Quân Trạch vừa vừa xào rau vừa gật đầu: “Được rồi, cái này em làm chủ là được, nhưng có phải mạo hiểm quá hay không?”
Ngay cả khi hiện tại Lâm Quân Trạch đã nghe một số tin đồn, không ai có thể đảm bảo điều gì sẽ xảy ra khi chính sách không hoàn toàn rõ ràng.
Đối với quyết định chắc chắn của Cố Tri Ý, tuy rằng anh tin tưởng Cố Tri Ý nhưng trong lòng Lâm Quân Trạch có vài phần không chắc chắn.
“Yên tâm đi, em xem cũng sắp rồi đấy.” Cố Tri Ý cũng không nói rõ, dù sao khoảng mấy tháng nữa anh sẽ biết.
Hiện tại không thấy ở Bắc Kinh, việc quản lý thị trường chợ đen đã được nới lỏng từ từ sao?
Cố Tri Ý thường dạo quanh ở chợ đen bên này vẫn có thể cảm nhận rõ điều đó.
Ngay cả khi buổi tối Trương Lực trở về, cũng nói đến chuyện này.
“Chị dâu, các người không biết đâu, hàng hoá gần đây bán dễ hơn trước rất nhiều, hiện tại cũng không biết sao mà cứ như là mắt mở mắt nhắm làm lơ.”
Cố Tri Ý cười, ngay cả Trương Lực đều có thể cảm nhận ra.
Xem ra cũng không lâu nữa rồi.
Cố Tri Ý thật sự mong đợi từng ngày.
Lâm Quân Trạch cũng không ngờ bẫy giờ đã thoải mái hơn rất nhiều nên không nói gì, dù sao vợ của anh vẫn là người có chủ ý.
Nếu có chuyện gì xảy ra, cùng lắm thì anh bọc hậu, dù sao Lâm Quân Trạch đã nghĩ đến kết cục tồi tệ nhất rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-622.html.]
Hôm nay khi Trương Lực trở về còn mang theo một quả dưa hấu, buổi tối sau khi ăn cơm xong, Cố Tri Ý lấy dưa hấu ra để mọi người ăn một chút.
Dù sao dưa hấu cũng lợi tiểu, Cố Tri Ý không cho bọn nhỏ ăn quá nhiều vào buổi tối.
Trước khi ngủ, cô còn dặn dò Tam Bảo muốn đi WC trước.
DTV
Nhưng ai ngờ, Tam Bảo lại ngủ quên khi đang chơi với hai anh trai.
Chờ đến khi buổi sáng, Đại Bảo sờ chiếc chăn nhỏ, sao lại ướt thế này?
Nhị Bảo lên cũng sờ được. Bởi vì cái chăn bông bên mình cũng bị ướt. Cậu bé bắt đầu gọi Cố Tri Ý.
“Mẹ ơi, mẹ ơi, trong nhà chúng ta có lũ lụt.”
Cố Tri Ý đang ở trong phòng bếp bị bọn nhỏ gọi to.
Ngay khi chạy đến, Nhị Bảo liền cáo trạng với Cố Tri Ý.
“Mẹ, mẹ xem, chăn của tụi con đều ướt rồi, tối hôm qua khẳng định đã có lũ tới đây.”
Cố Tri Ý đỡ trán. Nhi Bảo này ngay cả lũ lụt cũng không biết mà đã bắt đầu la to.
Chẳng qua......
Chăn ướt, nhìn là biết Tam Bảo đái ra quần rồi.
Cố Tri Ý đột nhiên nhìn Nhị Bảo, bộ dạng của cô nói không nên lời: “Nhị Bảo, con ngửi xem chăn có mùi gì sẽ biết.”
Ai biết Nhị Bảo thật sự ngốc, thật sự cầm chăn bông đưa tới gần mũi, hung hăng hít vài cái.
Sau đó quay đầu nói với Cố Tri Ý: “Mẹ ơi, chăn này có mùi khó chịu.”
Cố Tri Ý: “Phốc ha ha ha ha ha...... “
Quả thực cô bị bộ dạng ngốc nghếch của Nhị Bảo làm cho tức cười.
Đại Bảo ở một bên nhìn, cũng biết, khẳng định là tối hôm qua Tam Bảo đái ra quần.
Nhìn thấy Nhị Bảo còn đi ngửi nó, cậu bé xấu hổ nói với Nhị Bảo, đây là em trai đi tiểu.
Cố Tri Ý đi tìm cái quần, chuẩn bị thay cho Tam Bảo.