Hai người ăn một bữa cơm đơn giản, Cố Tri Ý cũng cho anh tạ số điện thoại ở cửa hàng công cộng nơi này để nếu như khi nào anh ta có tin tức sẽ gọi điện thoại cho mình. Hiện tại còn chưa có thiết bị liên lạc cho nên nếu có điện thoại gọi tới đều phải tới cửa hàng ở đầu phố để nghe, mà người ta ở đấy có điện thoại tới đều sẽ đi gọi người tới nghe.
Đúng thật là có phiền toái, Cố Tri Ý nhớ tới là vào khoảng giữa thập niên 80 mới có máy nhắn tin. Hiện tại vẫn phải dựa vào điện thoại bàn cồng kềnh.
Sau khi tạm biệt henry thì Cố Tri Ý về nhà, gần đây mình luôn bôn ba ở bên ngoài nên không biết mấy nhóc ở nhà có học hành tử tế hay không.
Bọn Đại Bảo đều cho rằng phải tới chạng vạng thì Cố Trị Ý mới trở về cho nên lúc này đang chơi vô cùng vui vẻ. Cố Tri Ý vừa mở cửa đã thấy trong sân toàn là nước, sau đó còn có cái bồn tắm rửa cửa bọn Đại Bảo được đặt giữa sân.
Khắp nơi toàn là nước, còn có cả bọt biển, không cần hỏi cũng biết người ba Lâm Quân Trạch này lại dung túng cho bọn nhỏ chơi.
Chờ khi Cố Tri Ý vào nhà thì thấy Lâm Quân Trạch đang lau người cho Tam Bảo, vừa lau vừa tránh cứ: “Mấy đứa đừng có nghịch quá, một hồi mẹ mấy đứa về ba lại không tiện nói chuyện.”
Cố Tri Ý: Anh còn biết là không tiện nói chuyện ư?
Nhị Bảo trần trụi đứng ở bên cạnh không thèm để ý nói: “Ba, không phải con nói, ba cũng quá sợ vợ rồi, như vậy không tốt chút nào cả."
“Thằng nhóc thối, còn biết giáo huấn ông đây nữa? Đây không phải là ba sợ mẹ con, là ba nhường mẹ, con có hiểu hay không?”
“Không có việc gì cả, ba ba, ba sợ mẹ cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, chúng con đều biết cả.” Đại Bảo ở bên cạnh làm thần trợ công.
Cố Tri Ý đứng ở cửa sắp cười chết.
Không nghĩ tới Tam Bảo cũng đang che miệng cười.
Lâm Quân Trạch, nghiêm trọng cảm thấy địa vị gia đình của chính mình đang bị xem thường. Đang chuẩn bị nói cái gì thì chú ý tới Cố Tri Ý đứng ở ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-621.html.]
Này...
“Làm sao vậy? Tiếp tục nói đi? Tiếp tục chơi đi chứ?”
“Ha ha, mẹ ơi, con muốn nói là không phải con tình nguyện chơi, mẹ tin không?” Nhị Bảo yếu ớt dơ tay lên.
Lập tức bán đứng sạch sẽ anh trai và ba ba.
Cố Tri Ý....
Cũng không biết Nhị Bảo nó giống ai, cứ có việc gì là nó đứng ra nhận nhanh nhất.
DTV
“Vợ ơi, em nghe anh nói... Không phải, nghe anh giải thích.” Lúc này Lâm Quân Trạch đang khẩn trương cho nên nói chuyện cũng bị vấp.
Cố Tri Ý cứ nhìn dáng vẻ kinh hoàng thất thố của mấy cha con sau đó cho họ một ánh mắt rồi đi ra ngoài.
Mấy người liếc nhìn nhau, cho nhau ánh mắt đó chính là xong rồi, hoàn toàn xong rồi. Lần này chơi quá trớn.
Nhưng mà Cố Tri Ý cũng không có giận nhiều, các bé trai khác không phải là cũng như thế này sao? Rồi cô lập tức đi vào nhà bếp nấu cơm, cũng không xen vào toàn sân nhà hỗn độn này. Làm người ba là Lâm Quân Trạch đi thu dọn thôi.
Cô không hề quen mấy cha con nhà này.
Lâm Quân Trạch cho mấy đứa nhóc ánh mắt ám chỉ, sau khi Đại Bảo và Nhị Bảo mặc xong quần áo thì nhận mệnh đi thu dọn tàn cục của chính mình.
Lúc chơi thì rất sung sướng, lúc thu dọn thì vô cùng mệt mỏi.