Mấy ngày này cũng không biết em gái đang làm cái gì mà cứ có cảm giác như thể đang làm chuyện lớn vậy. Tuy rằng anh không hề hiểu nhưng mà vẫn ghi tạc chuyện này ở trong lòng.
Bên này Cố Tri Ý dặn dò xong rồi thì cũng đi về phòng.
Ngày mai Cố Tử Lâm lên xe lửa mà đồ vật cũng đã chuẩn bị xong hết nên ngày mai Cố Trị Ý chỉ cần chuẩn bị thêm chút thức ăn đi đường là được.
Đi xe lửa mùa hè cũng chỉ có thể mang chút bánh bột ngô và ruốc thịt. Nhưng mà cũng không dám làm nhiều, làm một chút để ăn một hai ngày là được, dư lại thì để cho Cố Tử Lâm mua ở trên xe lửa.
“Anh hai, em chuẩn bị cho anh bây nhiêu nhé, đến lúc ấy anh đừng có bạc đãi bản thân mình, muốn ăn cái gì thì mua cái đó là được.”
“Được rồi được rồi, anh biết rồi, anh là người lớn rồi còn để bản thân bị đói được?”
Cố Tử Lâm cũng có chút bất đắc dĩ.
Vào buổi sáng Lâm Quân Trạch cưỡi xe đạp của nhà trở Cố Tử Lâm ra nhà ga, tới khi sắp qua trạm còn trộm nhét một ít tiền cho Cố Tử Lâm.
“Anh rể, trên đường đi đừng làm bản thân mệt mỏi, đây là số tiền riêng em giấu được.”
Lâm Quân Trạch nhỏ giọng nói chọc cho Cố Tử Lâm bật cười. Vốn định từ chối nhưng lại bị Lâm Quân Trạch ngăn lại.
“Được rồi, nơi này người đến người đi, nếu bị người ta nhìn thấy cũng không tốt, anh cầm đi, cũng không được bao nhiêu cả.”
Nói xong thì cũng vừa khéo tới lúc kiểm phiếu lên xe lửa, Cố Tử Lâm mới nhét tiền vào bên trong quần sau đó khiêng hành lý chen vào trong đám người.
Về đến nhà Cố Tri Ý liếc nhìn Lâm Quân Trạch một cái: “Cho tiền?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-619.html.]
“Đó là đương nhiên mà, vợ ơi, anh làm việc mà em còn không yên tâm hay sao?”
“Khoe khoang.”
Số tiền này đương nhiên là Cố Trị Ý đưa cho anh rồi bảo anh đưa cho Cố Tử Lâm, dù sao thì chính mình cho anh trai sẽ ngại nhận lấy, nếu như nói đó là tiền riêng của Lâm Quân Trạch thì tuy xấu hổ nhưng anh ấy vẫn nhận lấy đi?
Cố Tri Ý vẫn khá hiểu biết anh trai của mình.
Kỳ nghỉ hè này mấy đứa trẻ vừa học tập vừa chơi còn Cố Tri Ý thì bận rộn đi tìm kiếm nhà xưởng còn có các thiết bị.
DTV
Cái bầu không khí này cũng chưa cở mở lắm, bởi vì hiện tại vẫn còn chưa có tới tháng mười hai đâu. Nhưng mà có thể cảm nhận được rõ ràng là đã nới lỏng rất nhiều rồi, phía bên trên cũng giữ tư thái nhắm một mắt mở một mắt với chuyện này. Nhưng mà nếu thật sự muốn có những thiết bị đó thì không phải dễ tìm như vậy.
Hiện tại thiết bị ở Hoa Quốc vẫn tương đối cổ xưa, Cố Tri Ý muốn nhập khẩu thiết bị thì vẫn phải tìm con đường liên hệ với nước ngoài.
Không biết vì cái gì mà nghĩ tới người nước ngoài cô lại nhớ tới vợ chồng nhà Henry cô gặp ở Vạn Lý trường thành lần trước. Cũng không biết là bọn họ có còn ở Hoa Quốc nữa hay không.
Bên Trương Lực đi khắp các hang cùng ngõ hẻm cuối cùng cũng hỏi thăm được một nhà xưởng bỏ trống hiện tại đang chuẩn bị bán đi, nhưng mà bởi vì xí nghiệp này đều là xí nghiệp của nhà nước cho nên đến nay vẫn chưa có nhà máy nào nguyện ý mua.
Thật ra Cố Tri Ý có hứng thú nhưng mà trước mắt đã báo là không bán cho cá nhân. Đây cũng là một vấn đề mà Cố Tri Ý không lường trước được, không nghĩ tới rằng mình muốn mua nhưng mà người ta lại không muốn bán cho tư nhân.
Nhưng mà Cố Tri Ý mời người ta ăn vài bữa cơm cũng bàn bạc tốt, nếu là tới lúc không có ai mua thì nhờ bọn họ suy nghĩ bên mình nhiều hơn một chút.
Hiện tại Cố Tri Ý cũng không ngại lại chờ thêm mấy tháng, cái nhà máy này sớm hay muộn cũng là vật trong tay mình. Chỉ là Cố Tri Ý không ngờ tới vừa mới nói chuyện xong trong tiệm cơm quốc doanh thì gặp lại Henry, lúc này bên cạnh anh ta là một người Trung Quốc mà vợ anh ta lại không có mặt ở đây. Henry thấy Cố Trì Ý cũng vô cùng nhiệt tình đi tới chào hỏi: “Cố, không nghĩ tới lại có thể gặp mặt cô ở chỗ này.”
Cố Tri Ý đang chuẩn bị ra khỏi cửa thì nghe thấy tiếng nói đầy nhiệt tình của Henry.