Mấy anh em Đại Bảo bị Cố Tri Ý sai đi mua xì dầu, thuận tiện còn cho họ tiền mua chút nước ngọt có gas mang về.
Thời tiết thế này thì nước ngọt có gas không phải rất thích hợp sao.
Mấy anh em cầm tiền lên. lập tức đi đến cửa hàng ở con đường gần đó mua đồ.
Ba anh em cũng được xem như có danh tiếng ở khu vực này, ngoại trừ Nhị Bảo rất trâu bò trong chuyện xã giao thì giá trị nhan sắc của ba anh em đúng là không thấp. Cho nên mới nói người có bề ngoài xinh đẹp đúng là đến đâu cũng dùng được.
Người mẹ ruột Cố Tri Ý này cũng bớt lo lắng. Không phải sao? Mấy anh em vừa mới đi ra ngoài một lát, lúc trở về đã có thêm mấy đứa bé khác líu ríu đi cùng.
Cố Tri Ý đứng trong nhà bếp còn có thể nghe được tiếng nói của Nhị Bảo.
“Được rồi, mọi người về nhà đi, trong nhà chúng tôi sắp ăn cơm rồi, không thể giữ mọi người ở lại được.” Nói xong còn vẫy tay với những người kia.
Cố Tri Ý sắp cười c.h.ế.t mất rồi. Đây là Nhị Bảo đang lo sợ mấy đứa bé sẽ giành ăn với mình đây mà.
Cố Tri Ý chỉ lắc đầu. Tắt lửa, bưng món cuối cùng ra ngoài.
Cô đứng trước cửa bếp gọi: “Nhanh lên, rửa tay rồi ăn cơm!”
Nhị Bảo nghe thấy được ăn cơm thì không thèm quan tâm đến các bạn nhỏ nữa, nhanh chân chạy vào trong nhà.
Vừa chạy đến cửa ra vào đã ngửi thấy mùi thơm phức , thế là cậu bé lại lấy tốc độ nhanh nhất chạy vào phòng, rửa tay.
Thời tiết nóng nực nên Cố Trì Ý không dọn cơm ăn trong phòng mà trực tiếp ngồi trong sân cho thoáng mát, trên bản đã bày biện đầy đồ ăn.
“Ôi, mẹ, hôm nay nhiều món ngon vậy ạ?” Nhị Bảo suýt chút đã nhỏ nước miếng xuống.
Tam Bảo cũng bấu víu vào bàn ăn. Đôi mắt đã sáng lấp lánh nhìn một bàn đầy món ngon.
“Ngon quá!”
“Đương nhiên rồi, hôm nay còn có cậu hai của các cháu trợ giúp nữa đó.” Cố Tử Lâm bắt đầu khoe khoang.
Ai ngờ Nhị Bảo lại không nể mặt.
“Ô, nếu cậu hai làm thì chắc chắn là không ngon đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-613.html.]
Trong khoảng thời gian này, nếu Cố Tử Lâm không có việc gì thì đều đến đây, thế nên đã rất quen thuộc với mấy đứa bé bên này.
Tam Bảo cũng học theo Nhị Bảo, ghét bỏ nhìn Cố Tử Lâm.
“Cậu nấu cơm không ăn được.”
Nói xong còn làm mặt quỷ.
“Ha ha, mấy tên nhóc các cháu xem thường ai đó hả?” Lúc này, Cố Tử Lâm cảm thấy bản thân mình bị xem thường nên lập tức muốn phản bác lại mấy đứa nhỏ.
Vẫn là Cố Tri Ý biết mà cắt ngang.
“Anh hai, anh nói xem anh đã bao lớn rồi còn phân cao thấp với mấy đứa nhỏ?”
“Mẹ, chúng con không còn là đứa nhỏ nữa, chúng con đã là đứa lớn học lớp một rồi.” Lúc này, Nhị Bảo phản bác.
“Được được được, đứa lớn, ngồi xuống ăn cơm đi!”
Đại Bảo thì không cần phải nói, cậu bé đã ngồi ở đó nghe hai em trai của mình tranh cãi, thật sự cảm thấy rất vô nghĩa.
Để dành chút sức lực ăn cơm còn hay hơn.
DTV
Sau khi người một nhà ngồi xuống. Lâm Quân Trạch mới phát biểu cảm nghĩ đầu tiên.
Hoan nghênh Trương Lực đến đây, còn có chúc mừng mọi người đã thuận lợi kết thúc cuộc thi.
Sau đó, mấy người họ mới bắt đầu động đũa. Bữa cơm này cũng xem như cả khách và chủ đều ăn đến vô cùng vui vẻ.
Mọi người ngồi trong sân hóng mát, uống trà, Cố Tử Lâm mới lên tiếng: “Tiểu Ý, em rể à, mấy ngày nữa anh sẽ trở lại thành phố Triều một chuyến.”
Cố Tri Ý cũng biết vợ con Cố Tử Lâm đều đang ở quê, hiện tại cũng hơn nửa năm rồi còn chưa gặp lại, nhưng nếu lúc này mà quay quê thì thời gian đều sẽ tiêu tốn trên đoạn đường đi cả rồi.
Thời gian được ở nhà chơi đùa cũng không còn nhiều nữa, nhưng Cố Tri Ý cũng không ngăn lại.
“Được rồi, anh xem thử vé xe là khi nào, em sẽ chuẩn bị chút ít đồ cho anh mang theo.”
“Chắc cũng khoảng hai ngày nữa, ngày mai anh sẽ đi hỏi thăm xem có vé xe lửa không.”