Ai ngờ, ông Ninh vốn dĩ được cho là khách đã đứng lên chào người, đứng lên theo còn có mấy vị giáo sư khác.
“Đây chính là bạn học Cố Tri Ý phải không? Chào em, chào em! Tôi đặc biệt đến đây để tìm em.”
Cố Tri Ý: “Tìm em sao?”
Người này xem ra chắc là một vị giáo sư có chức vụ gì đó, thế mà lại tìm đến mình?
DTV
Chỉ là cô cũng không rụt rè mà rất thoải mái lộ ra vẻ nghi ngờ nhìn họ.
Nhìn thấy sự nghi ngờ của Cố Tri Ý, ông Ninh cũng không muốn thừa nước đục thả câu, nói: “Bạn học Tiểu Cố, em không cần căng thẳng. Nào, đến đây, ngồi xuống trước đã.”
“Là thế này, mấy ông già chúng tôi đây làm nông nghiệp của nước ta, em gọi tôi là ông Ninh là được rồi. Trước đây, chúng tôi có đi một chuyến đến thành phố Triều, thế nhưng đã phát hiện được không ít điều ngạc nhiên. Sau đó hỏi thăm phía dưới mới biết được, hóa ra là em đã đưa ra đề xuất cho người nhà của mình, không biết bạn học cố có suy nghĩ như thế nào?”
Sau khi Cố Tri Ý biết được ông Ninh làm về nông nghiệp thì đại khái đã đoán được, có lẽ sản lượng từ thành phố Triều bên kia đã dẫn đến sự chú ý.
Sau khi Cố Tri Ý đã ngồi xuống, cô cũng giải thích một hồi: “Chỉ có thể có lợi ích cho bản thân thì dân chúng mới chịu tích cực sản xuất, cho nên em mới nói với người nhà mình rằng nên khoán sản phẩm ở từng hộ, nên để nông dân tự chịu trách nhiệm lời lỗ...”
Cố Tri Ý giải thích một hồi, đương nhiên cô cũng chỉ nói nửa thật nửa giả, nhưng với mấy người ông Ninh mà nói bao quát như vậy là đủ rồi.
Ông Ninh kém chút đã vỗ vào bắp đùi.
Ông ấy cảm thấy mình đã đào ra một nhân tài. Về vấn đề này, thật ra trước đó mấy ông già như họ đã phát hiện ra sự tai hại, thật ra dù là người làm kinh tế hay người làm nông nghiệp đều phát hiện ra sự thật này.
Nhưng tất cả mọi người đều không nghĩ đến việc đi giải quyết nó, mà nói đúng hơn chính là không có can đảm để thay đổi nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-609.html.]
Một chính sách cải cách cũng rất xa xôi, không thể nào đơn giản như Cố Tri Ý nói, nhưng đây rõ ràng cũng sẽ là một tiền lệ.
Để mọi người nhìn thấy được sau khi chính sách được áp dụng xuống, mọi người sẽ được những lợi ích gì.
Và có ví dụ từ Cố Tri Ý đã đạt được hiệu quả như vậy sẽ đại biểu cho chính sách này là có tác dụng, có thể áp dụng được.
Ông Ninh vừa nghĩ đến những ngày tháng sau này, con cháu đều sẽ có cơm ăn no thì nụ cười ở khóe miệng đã không cách nào tiêu tan đi được rồi.
Họ lôi kéo Cố Tri Ý nói mấy lời khích lệ một hồi, Cố Trị Ý chỉ cảm thấy nhận lấy những lời khen ngợi của họ thì rất ngại, dù sao cũng bởi vì cô đã biết trước lịch sử hơn họ, bản thân mình lại chiếm được tiện nghi này, thật sự thì cô hơi xấu hổ nếu cứ ôm công lao lên người mình.
Nên cũng chỉ cười mà không nói gì. Ai ngờ mấy vị giáo sư vừa im lặng một hồi lâu kia giống như không kiên nhẫn được nữa.
Một người trong số đó họ một tiếng, sau đó nhìn Cố Tri Ý nói: “Bạn học Tiểu Cố à, không biết em có hứng thú muốn đến đại học Nông Nghiệp của chúng tôi không? Có thể đưa ra vài đề xuất cho dân chúng thực hiện hay không?”
Vốn dĩ Trương Hiến Trung đang là quần chúng ăn dưa một bên, nhưng lúc này đột nhiên lại giống như ăn dưa trên người mình rồi.
Thế mà thật sự lại đến đào người à?
Lúc này ông ấy vội vàng cắt ngang, mở miệng trước: “Ông Lý à, các ông làm thế này là không tử tế đâu. Thế mà lại đến Hoa Thanh chúng tôi đào người vậy hả?”
“Ôi, tiểu Trương, ông còn không hiểu được sao? Chúng tôi muốn đưa cho bạn học Cố nhiều sự lựa chọn hơn mà thôi, sao có thể gọi là cướp người được chứ? Bạn học Cố, em nói đúng không?”
Cố Tri Ý đã cứng đờ. Việc này sao lại đổ lên đầu cô rồi?
“Hơ, hơ. Cảm ơn các vị giáo sư đã cất nhắc em, chẳng qua hiện tại em không có ý định muốn đổi chuyên ngành ạ.”