Cô đỡ Lâm Quân Trạch nằm xuống trước, cũng không phải là lần đầu tiên tiếp xúc nữa, hai người họ cũng thích ứng không quá tệ, lần này hai người đã không hề có gì gọi là lúng túng cả.
Cố Tri Ý lo cho Lâm Quân Trạch xong xuôi thì bản thân cô cũng vội vàng cởi giày, leo lên giường đối diện, nằm xuống, nằm xuống còn chưa được bao lâu đã ngủ mất, hô hấp dần dần chầm chậm lại.
Lâm Quân Trạch quay đầu nhìn Cố Tri
Ý lúc này đã nhắm mắt ngủ, dáng vẻ cô yên lặng, lại nhìn đến cái bụng đã hơi to lên, nét mặt anh không tự chủ được mà dịu dàng đi rất nhiều.
Nhìn một lát, cứ như thế mà Lâm Quân Trạch cũng ngủ thiếp đi.
Chờ đến khi Cố Tri Ý ngủ một giấc thức dậy thì đã hai giờ chiều. Lâm Quân Trạch cũng đã tỉnh, tự anh dựa vào giường đọc sách, nghe thấy bên phía Cố Tri Ý có động tĩnh, nên anh nhìn sang: “Thức rồi à?”
Cố Tri Ý hơi xấu hổ, cô đang nghĩ không biết lúc ngủ mê mang bản thân có làm ra tư thế gì khó coi hay không, lại cảm thấy giấc ngủ này rất ngon, lúc này nghe thấy Lâm Quân Trạch hỏi thì lập tức nhẹ nhàng gật đầu.
Chờ đến khi đã tỉnh táo hoàn toàn rồi mới lên tiếng nói: “Vậy em đi về trước đây, chiều tối em lại mang cơm đến cho anh.”
DTV
Ai ngờ Lâm Quân Trạch lại từ chối: “Buổi tối em đừng đến, trời tối trên đường đi về cũng không tiện, buổi tối em tự chăm sóc cho mình thôi, bên này còn có Cương Tử có thể lo cho anh. Buổi tối, em nghỉ ngơi cho tốt vào.”
Lâm Quân Trạch cũng biết, Cố Tri Ý vừa đến nơi đã chạy tới chạy lui lo cơm nước cho anh, chắc chắn cô cũng rất mệt mỏi, vì vậy anh muốn buổi tối để cô tự lo cho mình, để cô được nghỉ ngơi nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-60.html.]
Thế nhưng Cố Tri Ý lười biếng đương nhiên cũng không có ý kiến gì, đúng là hai ngày nay cứ chạy đi chạy về cũng rất mệt, chân sưng lên không ít, tối nay phải ngâm chân cho tử tế mới được. Nghĩ thế nên cô cũng gật đầu đồng ý.
Khi vừa bước ra cửa, gặp phải Cương Tử thì cô đã dặn dò cậu ta mua cơm cho Lâm Quân Trạch, mua thứ gì có dinh dưỡng một chút, nói xong mới xách theo hai cái bình giữ nhiệt trở về nhà nghỉ.
Trên đường trở về nhà nghỉ, sẵn tiện Cố Tri Ý cũng quan sát kiến trúc xung quanh. Kiến trúc đại diện cho những năm 70, dường như mỗi nơi đều có cơ sở như nhau cả. Đường đổ đất, đường tốt hơn chút ít thì đổ xi măng, nhà mái ngói, thậm chí cũng có những tòa nhà đơn độc.
Bệnh viện quân khu bên này có vị trí khá vắng vẻ, lân cận cũng chỉ có một cái hợp tác xã cho những người trong bệnh viện tiện đến mua.
Nghe người trong nhà nghỉ nói, nếu thật sự muốn mua đồ, vẫn nên đi đến một cái chợ cách đây hơn mười dặm. Xung quanh đây đúng là có rất ít cơ sở vật chất thiết yếu, chỉ có thể cung cấp đủ cho các vấn đề về nhu cầu cơ bản của các bác sĩ và bệnh nhân trong bệnh viện mà thôi.
Cứ như thế mà Cố Tri Ý đã vừa đi vừa ngắm nghía về đến nhà nghỉ. Vừa về đến nơi, việc trước tiên cô lấy một cái bình thủy đi lấy nước sôi rồi trực tiếp trở lại phòng của mình. Trên đường đi về đây, cả người cũng đã đổ đầy mồ hôi rồi, cô đi rửa mặt, ngâm chân vào nước ấm, tiện thể sẽ đọc sách trong lúc ngâm chân. Lúc này cũng không biết hai anh em ở trong nhà thế nào rồi.
Mà trong lúc Cố Tri Ý nhớ nhung hai đứa bé, thì hai anh em chúng lại đang ngồi trên bậc cửa, hai tay chống lấy gò má, làm thịt trên gương mặt đã dồn lại một chỗ. Đại Bảo thở dài như một ông cụ non.
“Ai ~ Nhị Bảo, sao mẹ còn chưa về vậy nhỉ?”
“Anh ngốc à? Mẹ nói chúng ta phải ăn 30 lần cơm tối thì mẹ mới quay lại, đến hiện tại đã ăn được…” Nhị Bảo ngồi bên cạnh, ghét bỏ nói, cậu bé vừa nói vừa xòe mấy ngón tay nho nhỏ ra đếm, sau lại nói tiếp: “Mới ăn được có 10 bữa cơm tối thôi.”
Nói xong chính cậu bé cũng thở dài theo: “Còn 3 bữa cơm tối nữa.”
Nhị Bảo cho rằng 30 bữa cơm, ăn hết 10 bữa, nên chỉ còn lại 3 bữa, mà Đại Bảo cũng không biết tính toán, cậu bé nghe thấy em trai mình nói vậy cũng rất tin tưởng.