Trương Hiến Trung cái hiểu cái không khẽ gật đầu. Ông ấy nhìn thấy tâm trạng phó bộ trưởng Viên đang tốt nên nghiêng đầu đến gần, ghé mắt nhìn vào nội dung bên trong thư.
Với tốc độ của mắt thường cũng có thể nhận thấy sự biến hóa trên mặt của ông ấy.
Sinh viên này thật sự là sinh viên của Hoa Thanh sao?
Nếu những đề xuất này được chuẩn bị chu đáo thì đây chính là một chuyện rất ghê gớm.
Giờ phút này Trương Hiến Trung đã hoàn toàn quên mất vừa rồi ông ấy đã mắng chửi sinh viên này kiếm việc cho ông ấy.
“Lão Trương à, tôi mang phong thư này đi nhé! Tôi và lãnh đạo phía trên sẽ triển khai một cuộc nghiên cứu thảo luận. Ông đi tìm hiểu xem người đưa phong thứ này là nhân tài nào, nhân tài thế này đưa ra đề xuất cũng rất có tính kiến thiết. Lúc cần thiết cũng nên để người đó tham dự vào.”
Thoáng chốc Trương Hiến Trung vốn dĩ còn suy sụp tinh thần thì sắc mặt đã hồng nhuận lên rất nhiều.
“Được được được, nhất định, nhất định.”
Chờ cho mấy người phó bộ trưởng Viên đi về, Trương Hiến Trung trở lại văn phòng lập tức cười ha ha vài tiếng.
Sau đó đứng dậy, chuẩn bị đi qua phòng phát thanh tìm bạn học vô danh này.
Chỉ là lúc này Cố Tri Ý đang ở nhà với mấy đứa bé.
Cô hoàn toàn không biết Trương Hiến Trung đang phát thanh tìm kiếm khắp trường nhưng không tìm ra thì rất lo lắng.
Ngày hôm sau, theo thường lệ ông ấy đến phòng phát thanh lại tìm người.
Các sinh viên của phòng phát thanh cũng không hiểu lắm, hai ngày nay hiệu trưởng Trương cũng quá chịu khó rồi. Chẳng lẽ làm mất đồ quan trọng gì sao?
Cũng không biết Trương Hiến Trung suy nghĩ như thế nào, thế nhưng không phải phát thanh tìm người mà chính là phát thanh để hỏi hôm qua ai đã đến văn phòng ông ấy, trong phòng đã mất vật gì đó nên muốn tìm người đó đến hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-599.html.]
Cố Tri Ý nghe thấy phát thanh tìm người thì mặt đã ngơ ngác. Chuyện này làm thế nào lại liên quan đến mất đồ thế này?
Cố Trì Ý cũng sợ còn có chuyện gì đó nên sau khi tan học cô đã nói một tiếng với Hồ Tư Tuệ, rồi đi một chuyến đến phòng làm việc của hiệu trưởng.
Lúc này, Trương Hiến Trung đang sốt ruột đi qua đi lại trong văn phòng.
Ông ấy sờ lên cái đầu không được tính là quá rậm rạp của mình, khuôn mặt thì rầu rĩ. Chẳng lẽ cách làm của ông ấy đã sai rồi sao?
Người gửi thư đến đây sợ rồi sao? Sợ ông ấy đã thật sự mất đi thứ gì đó nên tìm người đó sao?
Nhưng ngẫm lại ông ấy lại thấy người có thể đưa ra những đề xuất như thế hẳn không phải là một người nhát gan.
Đang lúc ông ấy muốn đổi sang cách khác thì cửa phòng làm việc lại vang lên tiếng gõ.
Trong tích tắc Trương Hiến Trung đã khôi phục lại dáng vẻ nghiêm túc của một lãnh đạo, nói: “Mời vào.”
Cố Tri Ý nghe thấy thì đẩy cửa bước vào trong. Cô nhìn thấy bên trong chỉ có một mình hiệu trưởng, cửa cũng không đóng mà trực tiếp đi vào vấn đề: “Hiệu trưởng Trương, chiều hôm qua, đúng là em có đến văn phòng của thầy một chuyến, không biết thầy có gì muốn hỏi ạ.?”
Vốn dĩ Trương Hiến Trung còn đang nghiêm túc vì tưởng rằng sinh viên có việc đến tìm mình.
Nhưng đến khi nghe thấy Cố Tri Ý nói hôm qua đã đến văn phòng tìm mình thì Trương Hiến Trung đã không bình tĩnh nổi nữa rồi. Ông ấy lập tức đứng bật dậy, sau đó kích động nói; “Em, em đến phòng làm việc của thầy làm gì?”
DTV
Khụ khụ, có thể nhận thấy giọng điệu lúc này của mình hơi kích động, giống như lộ ra vẻ chấn vấn nên ông ấy vội vàng thay đổi, cười ha ha nói: “Vị bạn học này, em nói em đến phòng làm việc của tôi có việc gì vậy? Em đến khi nào?”
“Đại khái là buổi chiều lúc tan học, em có đặt một phong thư trên bàn thầy.”
Trương Hiến Trung nghe xong lập tức hỏi lại: “Những đề xuất này là em viết sao?”
Trong giọng nói của ông ấy còn mang theo vẻ nghi ngờ, nhưng Cố Tri Ý cũng không để ý đến, cô chỉ khẻ gật đầu.
“Vâng ạ, đúng là do em viết. Có vấn đề gì không ạ?