Cố Tri Ý đi ra thì cũng không quan tâm chuyện này nữa, bên này hiệu trưởng Trương vô cùng bận rộn tiếp đón lãnh đạo phía trên.
Thật sự chuyện lần này ảnh hưởng quá lớn. Tuy nói rằng không phải Hoa Thanh đã sai nhưng họ cũng khó chối được có sai sót.
Phía trên đã đề ra ý kiến, lúc này chỉ mới là kỳ thi đại học đầu tiên sau khi được khôi phục đã xuất hiện chuyện thế này, không biết trong bóng tối còn ẩn giấu biết bao chuyên dơ bẩn thế này nữa.
Cho nên Hoa Thanh đứng mũi chịu sào, phải điều tra đến cùng, phải chăng vẫn còn tồn tại những chuyện như thế này?
Hiệu trưởng Trương mời mấy vị lãnh đạo đến văn phòng làm việc, ông từ tốn rót trà cho từng người, đồng thời còn không ngừng lặp đi lặp lại việc Hoa Thành sẽ tự kiểm điểm vì sự việc lần này. Đến mức lưng ông ấy đã sắp phải khom xuống đất luôn rồi.
“Lão Trương à, chúng tôi cũng không phải muốn làm khó ông, chỉ là chuyện lần này phát sinh ở Hoa Thanh của các ông, ông cũng đừng trách chúng tôi khai đạo với Hoa Thanh của các ông.” Phó bộ trưởng Viên vẫn phải lên tiếng giải thích.
“Vâng vâng vâng, tôi làm sao trách tội lãnh đạo chứ. Lần này cũng chính là gõ một cái cảnh cáo cho Hoa Thanh chúng tôi, cũng may chúng ta đã phát hiện sớm thì bây giờ cũng có thể dự phòng sớm hơn.”
Trương Hiến Trung vừa cười vừa nói. Mặc kê là trong lòng có suy nghĩ như thế nào nhưng bản lĩnh ngoài mặt thì vẫn phải có.
“Ông hiểu được như vậy là tốt rồi. Được rồi. Phía trên cho các ông thời gian mấy ngày để các ông điều tra, mặt khác phải đề xuất ra phương pháp để có thể ngăn chặn cũng chuyện thế này cho sạch sẽ.”
Trương Hiến Trung lau mồ hôi trên trán mình, lập tức không ngừng đồng ý.
“Vâng vâng vâng.”
Mấy người họ ngồi một hồi cũng chuẩn bị đi. Trương Hiến Trung chuẩn bị đứng dậy tiễn mấy người phó bộ trưởng Viên.
Lúc này, ông ấy nhìn thấy phó bộ trưởng Viên đang nhìn chằm chằm trên bàn làm việc của mình, Trương Hiến Trung cũng nhìn sang thì thấy trên bàn là một phong thư.
Ông ấy sợ là một thư tố cáo gì đó nên chuẩn bị cầm lên giấu đi. Kết quả lại bị phó bộ trưởng Viên ngăn lại.
“Ôi, lão Trương, ông sợ cái gì chứ?” Cho tôi xem một chút, có phải đây là thư tố cáo của sinh viên trong trường không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-598.html.]
Ban đầu vốn dĩ phó bộ trưởng Viên cũng không thích xen vào chuyện của người khác, nhưng lần này thần xui quỷ khiến thế nào mà lại muốn xem phong thư này.
Sau cùng, Trương Hiến Trung cũng không còn cách nào khác, cũng chỉ có thể cứng ngắc mà đưa phong thư trong tay mình cho phó bộ trưởng Viên.
DTV
“Ha ha, chắc cũng không phải là kiến nghị gì đâu, đoán chừng là sinh viên đùa giỡn gì đó thôi.”
Tuy ngoài miệng Trương Hiến Trung nói thế nhưng trong lòng ông ấy cũng không chắc nữa rồi.
Trong lòng còn lặng lẽ mắng cái người gửi thư kia đến tám ngàn lần rồi.
Phó bộ trưởng Viên mở thư ra, ông ấy nhìn thấy những đề xuất được viết ra trong thư thì sắc mặt đã nhíu chặt lại.
Không ngờ chuyện này chỉ mới vừa xảy ra mà đã có người đề xuất ý kiến. Vốn dĩ ông ấy còn cho rằng sinh viên nào đó muốn thể hiện.
Nhưng không ngờ sau khi nhìn xuống thì vẻ mặt ông ấy càng trịnh trọng hơn.
Trương Hiến Trung vẫn một mực quan sát sắc mặt của phó bộ trưởng Viên. Thấy sắc mặt của phó bộ trưởng Viên thật sự không tốt, trong lòng thầm nghĩ: Xong rồi, xong rồi. Lần này xong rồi.
Đây là đứa bé nào đang bực mình thể này? Chỉ toàn kiểm chuyện cho ông ấy.
Chỉ là không ngờ ông ấy vừa nghĩ đến đây thì bên kia phó bộ trưởng Viên vừa đọc thư vừa nở nụ cười.
Trương Hiến Trung và những đồng sự khác đều nhìn thấy mà không hiểu gì. Đây là bị kích thích rồi sao?
“Hay, hay, hay lắm! Hoa Thanh không hổ là trường học đứng đầu Trung Quốc chúng ta, đúng là nơi sản xuất ra nhân tài mà!” Phó bộ trưởng Viên nói mấy chữ hay liên tiếp.
Có thể thấy được tâm trạng ông ấy đang kích động đến mức nào.
Vốn dĩ bởi vì chuyện của Ngô Tố Vi mà mặt mày đều xám đen cả ngày, thế mà lúc này lại khó có lúc lại nở nụ cười.