Cố Tri Ý khẽ gật đầu, sau đó lại giả vờ làm ra dáng vẻ rất bất ngờ và hoảng hốt.
Hồ Tư Tuê: “Được rồi. Được rồi. Cậu cứ như trước thì hơn!”
Hồ Tư Tuệ quả thật không nhìn nổi kỹ thuật diễn xuất của Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý lập tức thu lại dáng vẻ bất ngờ kia. Sau đó ngồi xuống, chậm chạp chờ đợi Hồ Tư Tuệ.
Hồ Tư Tuệ ho khan hai tiếng, rồi mới dõng dạc nói: “Nghe nói người hại Khâu Vân Vân cũng là do cô ta làm.”
Nói xong thì gương mặt của Hồ Tư Tuệ vẫn không thể nào tin nổi, cô ấy thật sự đã nghĩ mãi mà không ra, vì sao xung quanh mình lại xảy ra những chuyện lớn thế này.
“Cậu nói xem, cái người này đến cùng là có bao nhiêu thù hận với Khâu Vân Vân kia nên mới hại cô ấy thê thảm như vậy. Nghĩ lại thì thấy đáng sợ quá! Lúc đó cậu bảo tớ phải cẩn thận với cô ta, tớ cũng không để trong lòng lắm, nhưng may là cô ta không liên quan gì đến chúng ta.” Cả trên mặt và trong lòng của Hồ Tư Tuệ vẫn rất sợ hãi.
Những bạn học khác vừa đến trường học thì đều nghe được những tin tức mà Hồ Tư Tuệ đã nói kia, hoặc ít hoặc nhiều đều nghe được chút ít tin đồn. Mọi người cũng ở sau lưng bàn tán rất nhiều.
Bình thường cô ta trông có vẻ rất mỏng manh yếu đuối, vậy mà lại độc ác như vậy, thế mà lại đưa bạn bè bên cạnh mình vào miệng сọр.
Nghe nói lúc ấy cô ta cũng có mặt ở hiện trường chứng kiến mọi việc, chỉ nghĩ đến đã thấy không rét mà run rồi.
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, đây hết thảy đều nằm trong dự liệu của cô, cô tin rằng rất nhanh thổi họ sẽ tìm được chứng cứ.
Lúc này, Lý Tiểu Nha tuyệt đối không ổn chút nào, còn về phần thanh mai trúc mã kia của cô ta. Trong chuyện này, anh ta đóng vai trò gì, còn có thể thoát khỏi sao?
Cố Tri Ý nghĩ đến con người Lý Tiểu Nha ích kỷ như thế, hẳn không bao lâu thì cô ta sẽ khai ra đồng bọn của mình mà thôi.
Mà nghe nói hạn ngạch trong đại học Hoa Thanh này là do cha của Lư Vĩ kia mua chuộc mà có được. Nếu điều tra ra từng tầng lớp quan hệ thì cả cha của Lư Vĩ kia cũng không chạy thoát được.
DTV
Tất cả mọi chuyện đều từ chỗ Lý Tiểu Nha này dẫn ra một loạt những chuyện sau đó. Nhưng những chuyện này cũng không liên quan đến Cố Tri Ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-597.html.]
Điều cô nghĩ đến lúc này chính là làm sao để giảm bớt những chuyện liều lĩnh về hạn ngạch đại học của niên đại này.
Ngoại trừ lúc này, cơ cấu bên trong vẫn chưa được hoàn thiện thì hầu hết các bộ phận đều là quan hệ nội bộ cả.
Mấy người đó đều cảm thấy bản thân có chút quan hệ, lấy tiền mua chuộc là có thể giành lấy một hạn ngạch, từ đó đã có thể trải qua một cuộc đời khác.
Cố Tri Ý nghĩ đến vấn đề của những phương diện này, cô đều viết ra tất cả. Chuẩn bị vào dịp nào đó sẽ đưa cho hiệu trưởng Trương nhìn qua.
Thứ nhất chính là sự xuyên suốt những thành tích trong các kì thi. Sau khi thi xong có thể công khai kết quả những câu hỏi trong đề thi, để thí sinh có thể đối chiếu đáp án, từ đó có thể xem như là một cơ sở cho họ tính toán số điểm, khả năng đỗ của mình.
Mặc khác chính là thông báo trúng tuyển phải được chính bản thân người trúng tuyển nhận lấy, và phải dùng đến giấy tờ có căn cứ chính xác để nhận thư thông báo.
Hơn nữa cũng từ đó có thể kịp thời thành lập một hồ sơ tương đối hoàn chỉnh.
Nhưng thật ra những thứ bên ngoài này dù đã được chuẩn bị tốt hơn nhưng vẫn sẽ có người lợi dụng sơ hở, Cố Tri Ý cũng biết đến điều này.
Chính mình có thể làm cũng chỉ là cố gắng hết sức để giảm bớt phát sinh ra những chuyện như thế này, nếu muốn hoàn toàn khống chế cũng phải cần có thời gian.
Cô không nghĩ vấn đề này có thể ngăn chặn lập tức được.
Muốn phát triển bất kỳ chuyện gì cũng cần cả một quá trình, hiện tại cô chỉ muốn đưa những quy chế này vào thực hành, cố gắng hết sức để tránh những vấn đề tiêu cực này.
Vì dù sao ở niên đại này, mỗi một hạn ngạch chính là một cơ hội cho một người thay đổi số phận, nên không thể tùy tiện để người khác cướp mất.
Người ta cực cực khổ khổ học hành nhưng cứ như vậy mà dễ dàng bị cướp đi.
Cố Tri Ý viết hết những đề xuất của mình, nhân lúc tan học, cô đã đi một chuyến đến phòng làm việc của hiệu trưởng.
Hiệu trưởng Trương không có ở văn phòng, Cố Tri Ý đặt phong thư trên bàn, dùng cái ly chặn lên rồi đi ra ngoài.