“Được, chúng tôi sẽ trở lại điều tra. Bên này, cô còn có manh mối gì, lúc nào cũng có thể cung cấp cho chúng tôi.”
Mấy điều tra viên đi ra ngoài, Khâu Vân Vân cũng chậm chạp bình tĩnh lại. Cô ấy nhìn sang giáo viên Hoàng đã tận tình chăm sóc mình mấy ngày nay, rất hiếm hoi mà lộ ra vẻ mặt vui cười.
“Giáo viên Hoàng. gần đây vất vả cho cô quá!”
DTV
Giáo viên Hoàng khẽ lắc đầu.
“Chuyện nên làm, bây giờ em có thể nghĩ thoáng như vậy là được rồi.”
Khâu Vân Vân không nói tiếp mà chỉ quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nhìn lấy ánh nắng bên ngoài cửa sổ kia. Không khỏi cảm thấy châm chọc.
Nghĩ thoáng? Nói nghe thì dễ. Nhưng những người đã hại cô ấy, một người cũng đừng hòng được sống tốt hơn.
Bên này Cố Tri Ý đã nghe nói đến tình hình của Khâu Vân Vân bên kia, cô nghĩ hẳn là cô ấy đã suy nghĩ thông suốt rồi, đúng lúc những báo cáo mà cô đã làm trước đó hẳn đã có kết quả không ít rồi.
Cô tin rằng sắp tới chính là khoảng thời gian không tốt đẹp của Ngô Tố Vi giả mạo kia rồi.
Sau khi Ngô Tố Vi giả mạo nghe nói Khâu Vân Vân đã tỉnh lại thì lập tức lo sợ bất an, nhưng đã nhiều ngày như vậy còn chưa có tin tức, cô ta còn cho là Khâu Vân Vân đã lựa chọn giữ im lặng.
Bên này cô ta vừa yên tâm thì bên kia đã có người tìm đến cửa.
Bên này, điều tra viên đã phát hiện đúng là Ngô Tố Vi có một vết trầy ở cổ mà vết trầy đó đã xuất hiện từ ngày Khâu Vân Vân xảy ra chuyện kia.
Chỉ là Ngô Tố Vi che đậy rất kỹ nhưng khó tránh khỏi vẫn bị người khác phát hiện.
Lúc điều tra viên tìm đến chỗ của Ngô Tố Vi giả kia thì vết trầy trên cổ cô ta đã tiêu tan đi rất nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-594.html.]
Vì vậy việc nghi ngờ Ngô Tố Vi đã tăng lên.
Bên này, họ đang chuẩn bị đưa Ngô Tố Vi giả đến bệnh viện để đối chất thì người bên bộ giáo dục cũng đã tìm đến Hoa Thanh.
Mọi người đều giống như xem kịch vui mà nhìn Ngô Tố Vi.
Sau khi phó bộ trưởng Viện trình ra thẻ căn cước của mình, ông ta mới khí phách nói: “Lý Tiểu Nha, chúng tôi đã nhận được tố cáo, cô có liên quan đến vụ trộm thư thông báo trúng tuyển của người khác, ngay bẫy giờ phải theo chúng tôi về điều tra.”
“Cái... cái gì Lý Tiểu Nha, tôi căn bản không biết các ông đã nói gì?”
Giọng nói của Lý Tiểu Nha đã run rẩy, cô ta thật sự không ngờ mọi chuyện lại bại lộ nhanh như vậy. Cô ta còn cho rằng bản thân mình đã che giấu rất tốt, chẳng lẽ là do chuyện lần này mà cô ta mới bị bại lộ?
Thế nhưng cũng không phải. Ba của Lư Vĩ đã nói chuyện này đều là là chuyện trong nhà, không có vấn đề gì lớn cả.
Nhưng Lý Tiểu Nha lại không biết rằng có lợi ích thì hợp tác với nhau, nhưng cũng có thể bởi vì lợi ích mà trở mặt thành thù, thậm chí còn đ.â.m sau lưng nhau.
“Chúng tôi đã nắm đầy đủ chứng cứ mới tìm đến cô. Cô muốn nói gì thì vẫn nên trở về cùng chúng tôi rồi nói cho rõ ràng.” Phó bộ trưởng Viên cũng không muốn nói nhiều với loại người này.
Ông ấy lên tiếng chào hiệu trưởng Trương rồi chuẩn bị đưa người rời đi.
Những bạn học khác cũng không ngờ thoáng một cái đã ăn dưa lớn như vậy.
Đặc biệt là người trước đó đã chơi rất thân thiết với Lý Tiểu Nha, Phương Nguyệt thật sự không ngờ cái người Ngô Tố Vi này lại không phải là Ngô Tố Vi.
Lý Tiểu Nha cứ như vậy mà bị đưa đi. Điều tra viên phụ trách điều tra vụ án bên kia cũng không còn cách, họ cũng chỉ có thể đi theo, dù sao họ vẫn còn chỗ phải điều tra rõ hơn, họ vẫn cần người này.
Ở một bên khác, Ngô Tố Vi thật đứng trong đám đông nhìn một màn này diễn ra. Cô ấy không ngờ người này không phải chính là người cô ấy đã gặp trong lúc điền vào đơn đăng ký nguyện vọng hay sao?
Lúc đó cô ấy đã thấy người này rất tốt, hai người họ còn nói chuyện vài câu với nhau, không ngờ chính cô ta đã cướp đi hạn ngạch của mình.