Bởi vì một thời gian dài không nói chuyện nên giọng nói giống như hạt cát cọ sát trên nền nhà, khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
Chỉ là cũng không ai quan tâm có thoải mái hay không, thấy Khâu Vân Vân đã chịu mở miệng nói chuyện thì tất cả mọi người đều vội vàng tìm kiếm điều tra viên.
Vốn dĩ còn cho rằng vụ án này cứ thế mà kết thúc, không ngờ người trong cuộc đã suy nghĩ thông suốt.
Mấy người họ chạy đến phòng bệnh, Khâu Vân Vân ngồi ở đó chờ đợi, cô ấy cứ như vậy mà ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không biết đến cùng là nghĩ đến chuyện gì.
Nhìn thấy mấy người kia đến, cô ấy mới thu hồi lại ánh mắt, kéo ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Ngồi đi!”
Mọi người không ngờ, sau khi Khâu Vân Vân trải qua chuyện này lại không hề gào khóc cuồng loạn lên.
Cô ấy vẫn bình tĩnh như vậy, nhưng sự bình tĩnh này lại giống như sự im lặng trước cơn giông bão vậy.
Chỉ là nhiệm vụ bây giờ vẫn phải điều tra cho rõ ràng vụ án lần này. cũng để cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng.
“Vậy, bạn học Khâu, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu được chưa?”
Khâu Vân Vân khẽ gật đầu.
“Vậy thì trước tiên mời bạn học Khâu trả lời chúng tôi, đêm đó đến cùng là đã có chuyện gì xảy ra? Vì sao cô lại ra ngoài?”
“Đêm đó, Ngô Tố Vi đã gọi tôi ra ngoài, trước đó cô ta đã trộm tiền đồng hồ của tôi, cô ta nói sẽ trả lại toàn bộ số tiền cho tôi nhưng muốn tôi đến một nơi để lấy.”
“Trước đó chúng tôi đã điều tra, nhưng bạn học Ngô Tố Vi căn bản không thừa nhận chuyện đã gọi cô ra ngoài.”
Khâu Vân Vân đột nhiên châm chọc cười lên một tiếng, nói: “Đúng vậy, cô ta làm sao dám thừa nhận chứ? Cô ta và cả đối tượng yêu thầm cô ta đã gạt tôi đến bên kia...” Sau khi nói đến đây, ban đầu vốn dĩ Khâu Vân Vân đã tỉnh táo thì lúc này sắc mặt đột nhiễn dữ tợn lên.
Lại giống như nhớ lại hình ảnh không hay vào ngày hôm ấy. Cô ấy bị xô ngã, bất lực cầu xin tha thứ, ánh mắt lạnh lùng thờ ơ của Ngô Tố Vi, còn có một người đàn ông khác ở bên cạnh cô ta nhìn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-593.html.]
Nhìn thấy cô ấy bị mấy người kia ức hiếp, không nhìn thấy sự cầu xin của cô ấy, cô ấy bất lực.
Cô ấy cứ như thế mà nhìn chính mình...
Thậm chí còn nói mấy người kia quá nhân từ với cô ấy.
Vô số đêm, Khâu Vân Vân đều bị giật mình tỉnh giấc, không giờ phút nào lại không cảm giác có mấy đôi tay trên cơ thể cô ấy, cảm giác rất buồn nôn.
Đã vô số lần, cô ấy đã nghĩ đến làm sao để bản thân c.h.ế.t đi cho xong.
Cô ấy còn sống còn có ý nghĩa gì nữa.
Vì vậy cô ấy đã hoàn toàn không muốn tỉnh lại, cứ nghĩ đến bản thân mình cứ như thế mà c.h.ế.t đi, rời khỏi cái thế giới này cũng xem như đã để lại cho bản thân chút mặt mũi cuối cùng.
Thế nhưng đột nhiên có một người đã hỏi cô ấy rằng. Cô cam tâm sao? Cam tâm nhìn người đã làm tổn thương đến mình cứ như thế mà sống sờ sờ ra đó, còn chính mình thì ngay cả dũng khí ngẩng đầu nhìn mặt trời cũng không có.
Chỉ cảm thấy bản thân mình sống trên thế gian này là một sai lầm.
Thế nhưng vì sao?
Cô ấy chỉ muốn học hành cho tốt mà thôi, như thế thì cô ấy đã sai ở đâu?
Là khi mất đồng hồ thì phải giữ im lặng sao? Phải nhịn xuống sự uất ức đó sao? Là không nên kết bạn sao?
Không lúc nào Khâu Vân Vân không nghĩ rằng có phải bản thân cô ấy đã sai rồi?
DTV
Chỉ là hiện tại, cô ấy đột nhiên cảm thấy, chính mình không hề sai, vì sao phải gánh tội thay cho người khác. Tại sao không đứng lên khiến những những người hại mình phải nhận lấy quả báo?
“Chính là cô ta, ngày đó, chúng tôi đã tranh chấp, tôi đã làm cổ của cô ta bị thương, một vết thương rất lớn, bây giờ hẳn vẫn còn lưu lại trên cổ cô ta. Nếu bên nào cũng cho rằng mình đúng, vậy hãy trực tiếp cho cô ta đến đây đối chất với nhau đi!”
Người ta có thể nhìn thấy sự điên cuồng trong ánh mắt của Khâu Vân Vân.