Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 592

Cập nhật lúc: 2024-12-21 15:01:41
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người dẫn đầu là phó bộ trưởng Viên, ông ấy thật sự không ngờ đúng như trên thư đã nói, vì vậy nhận định về chuyện này phải cẩn thận hơn nữa.

“Xin chào đồng chí Ngô, cô không cần căng thẳng. Lần này, chúng tôi đến đây chỉ muốn tìm hiểu một số việc. Có phải cô đã tham gia vào cuộc thi đại học được khôi phục vào năm 77 không? Tiện đó cho tôi hỏi về nguyện vọng dự thi của cô là gì?”

Ngô Tố Vị nghe lãnh đạo hỏi như vậy thì sư căng thẳng trong lòng cô ấy đã giảm đi chút ít. Cô ấy phối hợp trả lời: “Tôi có tham gia cuộc thi, lúc đó tôi đã đăng ký vào hệ báo chí của Hoa Thanh, còn có hệ trung văn của Kinh Đô."

“Vậy phiếu báo danh khi đó, hay những thông tin liên quan, cô còn giữ lại không?”

Tâm trạng của phó bộ trưởng Viên cũng kích động theo.

“Có, có, tôi đều giữ lại cả, mọi người đợi một lát.”

Ngô Tố Vi nói xong cũng lập tức chạy vào nhà, cô ấy mang phiếu báo danh từ dưới đáy rương mang ra.

Ban đầu vốn dĩ cô ấy cho rằng mình đã thi không đậu nên chỉ muốn giữa lại làm kỷ niệm. Không ngờ lúc này lại cần dùng đến.

Phó bộ trưởng Viên nhận lấy phiếu báo danh Ngô Tố Vi đưa đến, thông tin trên này hoàn toàn đúng với hồ sơ của Ngô Tố Vi bên Hoa Thanh bên kia.

Phó bộ trưởng Viên chuyển phiếu báo danh cho những người khác nhìn, ông ta lại nhìn Ngô Tố Vị, nói: “Đồng chí Ngô, cô biết chuyện mình đã thi đậu Hoa Thanh không?

Ngô Tố Vi lại là người thành thật, cô ấy do dự một lát thì gật đầu khẽ nói: “Thật sự không dám giấu diếm, tôi và chồng tôi còn đang chuẩn bị lên Kinh Độ tìm hiểu chuyện này đây.”

“Hả? Làm sao cô biết được chuyện này?”

“Hôm đó, đột nhiên tôi nhận được một phong thư nói rằng hạn ngạch của tôi đã bị người ta thay thế. Trước giờ tôi vẫn luôn nghi ngờ chuyện này nhưng vì không có chứng cứ, đến bưu điện hỏi thì nói rằng không có thư báo của tôi nên tôi đành bỏ qua chuyện này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-592.html.]

Phó bộ trưởng Viên hiểu rõ, ông ấy gật đầu, nói: “Nếu các người đã quyết định đến Kinh Đô, vậy chúng tôi cũng để mọi người đi cùng nhau. Mấy ngày nay, những gì nên tra chúng tôi đã tra kha khá rồi, cũng nên đi gặp cái người đã mạo danh thay thế cô.”

Ngô Tố Vi không ngờ mọi chuyện đã tiến triển nhanh như vậy: “Vậy, vậy tôi…..”

Đến bước này Ngô Tố Vi lại cảm thấy căng thẳng. Phó bộ trưởng Viên biết cô ấy muốn nói cái gì, ông ấy cười nói: “Cô cứ yên tâm, chúng ta đã tra ra manh mối của chuyện này, chúng tôi sẽ cho cô câu trả lời thỏa đáng. Cô yên tâm đi!”

Ngô Tố Vi nặng nề gật đầu. Sau khi tiễn mấy người họ đi về, cô ấy chậm chạp không tỉnh táo đi qua đi lại.

Chờ đến khi Đỉnh Trụ nghe được tin tức từ ngoài ruộng chạy về thì đã nhìn thấy vợ nhà mình ở trong sân vừa khóc vừa cười.

Hiển nhiên, anh ấy nhìn thấy cảnh tượng này cũng rất ngạc nhiên.

“Vợ à, thế này... mấy người lãnh đạo kia đã đi rồi sao?”

Ngô Tố Vi vuốt nước mắt, nói: “Đi rồi, lãnh đạo nói ngày mai chúng ta sẽ cùng đi với họ lên Kinh Đô, đến lúc đó sẽ cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng. Cha đứa nhỏ à, em thật sự có thể lên đại học, có thể lên đại học rồi, vẫn là trường đại học Hoa Thanh.” Cô ấy nói xong thì nở nụ cười.

Đinh Trụ lại gần vỗ vào lưng Ngô Tố Vi, an ủi cô ấy nói: “Đúng vậy, anh đã nói với em sẽ không có chuyện gì cả, em cứ thoải mái tinh thần, anh tin tưởng những người lãnh đạo sẽ làm chủ cho chúng ta.”

Ngô Tố Vi khẽ gật đầu, hai người họ cứ như vậy mà dựa sát vào nhau.

DTV

Sang ngày hôm sau, một đoàn mấy người Ngô Tố Vi thật sự lên xe lửa đi Kinh Đô.

Bên kia, lúc Khâu Vân Vân bắt đầu tỉnh lại, điều tra viên nói bất cứ điều gì thì gương mặt cô ấy đều ngơ ngác cả. Mỗi ngày đều giống như hình nộm vậy, nhưng thỉnh thoảng vẫn ăn một chút gì đó, cứ như thế mà qua mười ngày cả người đã gầy hốc hác đi.

Nhưng ngày đó, đột nhiên cô ấy mở miệng.

“Tôi biết... là ai.”

Loading...