Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 59

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:11:06
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đến bệnh viện, cả người đã đầy mồ hôi, bất quá cô cũng không rảnh rỗi để ý đến mấy vấn đề này.

Cửa phòng bệnh không đóng, Cố Tri Ý liếc mắt nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang tựa lưng vào đầu giường, mắt nhìn ra cửa, giống như một con thú con đang gào khóc đòi ăn.

Cô cười bước vào, đặt bình giữ ấm lên trên bàn, nắp vừa được mở ra Lâm Quân Trạch đã ngửi thấy mùi thịt thơm phức, giống như được xào lên.

Anh còn tưởng bản thân hôm nay sẽ được ăn đến món thịt vợ làm cho, anh đang âm thầm vui mừng thì một giây sau, đã nghe thấy Cố Tri Ý mở miệng nói: "Anh còn đang bị thương, anh ăn canh cá là được rồi, qua một thời gian nữa em sẽ làm mấy món có thịt cho anh ăn.”

Ý cười bên miệng Lâm Quân Trạch đã cứng đờ, lúc này lại nhìn thấy rau xanh mơn mởn trước mặt, thật sự cảm thấy mình sắp nhạt nhẽo đến vô vị rồi.

Đôi mắt lên án nhìn Cố Tri Ý, Cố Tri Ý vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt này. Đúng là không hổ là cha con, đến vẻ mặt thế này cũng giống nhau như đúc.

Cố Tri Ý nhịn không được cười lên, nói: “Lúc này anh chỉ được ăn mấy thứ thanh đạm thôi, hơn nữa thịt cá thì vẫn là thịt mà.”

Lâm Quân Trạch thầm nghĩ, giống nhau sao? Bất quá chính anh cũng biết lúc này mình vẫn là một bệnh nhân, có phản kháng thế nào cũng vô ích, nên không nói gì cả.

Cố Tri Ý rót canh cá ra, bưng lên cho anh: “Được rồi! Trước tiên uống canh cá tước đã, em mới vừa nấu xong đó.”

Lâm Quân Trạch cũng không khách sáo, anh nhận lấy canh cá rồi bưng lên uống.

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-59.html.]

Canh cá được hầm lâu đã ngả sang màu trắng đục như sữa, mùi vị rất đậm đà, không hề có mùi tanh của cá, ăn rất ngon.

Lâm Quân Trạch lại ăn miếng thit cá, miếng cá mềm, mùi rất thơm, cho vào miệng đã tan ra, mà khi ăn cũng không biết là cá gì, xương cá đã được hầm cho nhuyễn ra.

Đây không phải lần đầu tiên Lâm Quân Trạch uống canh vợ mình nấu, nhưng anh thật sự không ngờ tay nghề nấu nướng của vợ mình lại tốt đến vậy. Không bao lâu sau, anh đã làm hết một chén canh.

Bên này, Cố Tri Ý cũng lấy phần cơm của mình ra, ngồi xuống ghế bắt đầu ăn. Khi nhìn thấy Lâm Quân Trạch đã uống xong canh cá, cô đặt phần đồ ăn của anh lên trước mặt.

Thật sự đúng là không có so sánh thì không có đau thương, bản thân anh thì ăn cải trắng, trong khi Cố Tri Ý bên kia lại ăn thịt béo ngậy.

Lâm Quân Trạch nhìn đồ ăn trong chén Cố Tri Ý, lại nhìn lại đồ ăn trong chén mình, nước mắt thèm ăn thịt chảy ngược vào trong lòng, mà mùi thịt thơm từ bên chỗ của Cố Tri Ý cứ quanh quẩn ở chóp mũi của anh, khiến anh càng ngửi thấy lại càng đau lòng.

Đương nhiên Cố Tri Ý biết rõ Lâm Quân Trạch đang nhìn mình. Đừng hỏi, cô đúng là cố ý đó.

Lâm Quân Trạch cứ bị dày vò như thế mà ăn hết một chén cơm. Sau đó, Cố Tri Ý đến dọn dẹp chén đũa lại. Lúc này lại nghĩ đến ánh mặt trời quá gắt, nên cô cũng không có ý định quay về nhà nghỉ ngay bây giờ, mà vừa khéo Lâm Quân Trạch ở đây có một mình, bên cạnh còn có một cái giường trống, đoán chừng đây là chuẩn bị cho người nhà đến thăm nuôi.

Cơm nước xong xuôi, là phụ nữ có thai, Cố Tri Ý rất nhanh đã cảm thấy buồn ngủ, nước mắt sinh lý cứ thế mà rưng rưng, sắp chảy xuống bất cứ lúc nào, cả người nhìn vô cùng ngơ ngác.

Lâm Quân Trạch thấy cô như thế, lập tức hỏi: “Nếu không thì em cứ ở lại đây nghỉ trưa trước đi, cái giường sát vách đó sáng nay đã được đổi ga giường rồi, mà bình thường cũng không có ai ngủ cả.” Lâm Quân Trạch biết Cố Tri Ý có thói quen sạch sẽ, vì vậy anh mới nhấn mạnh vào chỗ sáng nay đã được đổi ga giường.

Cố Tri Ý nghe nói ga giường đã được được thay, rất sạch sẽ, thế là cô cũng không từ chối. Lúc này mà ra đường đúng là quá nóng.

Loading...