“Tiểu Khải và Tiểu Sam có rảnh thì nhớ tới nhà dì chơi nha, dì sẽ làm đồ ăn ngon cho hai đứa ăn.” Cố Tri Ý cười nói ra lời mời.
Hai cậu nhóc bị nụ cười tươi thân thiết của Cố Tri Ý làm cho cảm nhiễm mất rồi. Có chút ngượng ngùng mà sờ sờ cái đầu, sau đó nói: “Cảm ơn dì ạ. Chúng con nếu có rảnh thì nhất định sẽ đi đến nhà dì chơi.”
Sau khi nói xong lời tạm biệt với mấy người bạn nhỏ kia, Cố Tri Ý cũng liền mang theo Đại Bảo và Nhị Bảo trở về nhà.
“Mẹ ơi, hôm nay có cái gì ăn ngon không ạ?” Nhị Bảo bày ra vẻ mặt nịnh nọt hỏi.
Cố Tri Ý ra vẻ thần bí nói: “Xem biểu hiện của các con gần đây ngoan ngoãn như vậy, trở về nhà sẽ làm cho các con mấy món các con chưa từng được ăn bao giờ.”
“Oa!” Ba đứa nhỏ vừa nghe đến được ăn món chưa từng ăn qua bao giờ, ngay lập tức có cảm giác nước miếng đã sắp sửa chảy cả ra ngoài.
Lập tức thay đổi trạng thái chậm rì rì của lúc nãy, vội vàng thúc giục Cố Tri Ý đi về nhà.
Về đến nhà Cố Tri Ý bảo bọn nhỏ làm bài tập về nhà trước đi cái đã. Còn bản thân cô lại đi vào trong phòng bếp. Hôm nay cô chuẩn bị sẽ làm cho bọn nó một cái bánh kem sầu riêng và xoài ngàn tầng.
Sẽ trực tiếp làm xong trong không gian rồi mới lấy thành phẩm ra ngoài, nói cho cùng thì loại quả như sầu riêng này có mùi vị rất nồng, vẫn cần phải điệu thấp một chút.
DTV
Cái hương vị đó đối với những người thích ăn mà nói, đó chính là rất rất dễ ngửi, nhưng nếu đối với lỗ mũi của người không thích nó, vậy cái hương vị kia quả thực không khác gì cái thứ gì đó.
Nhưng mà Cố Tri Ý xử lý qua một chút, cái hương vị đó ngược lại vẫn còn có thể tiếp thu được.
Không thể tiếp thu vậy vẫn còn vị xoài ở bên cạnh đó nữa mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-589.html.]
Trong không gian có điện, chỉ một lúc sau bánh kem đã được làm xong.
Đem bột làm thành từng miếng bánh có kích thước lớn nhỏ bằng nhau, một tầng bơ lại một tầng thịt quả xếp chồng lên nhau là được.
Đừng nói nữa, cái hương vị này chính là thứ Cố Tri Ý nhung nhớ đã lâu.
Sau khi lấy ra ngoài, Cố Tri Ý liền đi vào trong phòng, cũng không dám ăn luôn ở ngay trong sân, sợ mùi hương sẽ theo gió bay ra ngoài.
Mấy đứa nhỏ nhìn thấy Cố Tri Ý bưng một mâm đồ vật đi vào phòng, rất tự giác mà tự đi rửa tay sạch sẽ, rồi đi vào phòng theo.
Nhìn thấy đồ vật hình tam giác đã được dọn ra trên bàn, Tam Bảo tò mò hỏi: “Mẹ, đây là cái gì thế ạ?”
“Đây là bánh sầu riêng ngàn tầng, còn có cả vị xoài nữa, các con xem thử xem mình muốn ăn loại nào?”
Nhị Bảo nghe thấy Cố Tri Ý nói ngàn tầng, còn rất nghiêm túc đi đến gần đếm đếm một chút, sau đó nói: “Mẹ, cái này làm gì được một ngàn tầng đâu ạ?”
Cố Tri Ý.......
Chỉ là ăn chút đồ mà thôi, sao lại phải lao lực như vậy chứ hả?
“Bảo con ăn thì con cứ ăn đi, sao lại cứ hỏi này hỏi kia mãi thế?”
Vừa bị Cố Tri Ý nói như vậy, Nhị Bảo tức khắc câm miệng lại.
Nhưng mà vừa tiến lên ngửi ngửi mùi hương của sầu riêng, sau đó ngay lập tức dùng vẻ mặt ghét bỏ mà lấy tay phẩy phẩy gió, vẻ mặt táo bón nói: “Mẹ, có phải là mẹ không muốn cho bọn con ăn đồ ăn ngon, cho nên mới đem đồ hư ra cho bọn con ăn không?”