Nói xong lời tạm biệt với các giáo viên ở đây xong, hai mẹ con liền đi đến chỗ của trường tiểu học ở ngay cách vách.
Giờ này là giờ phụ huynh chờ đợi ở ngoài cửa, bởi vì chuông tan học vẫn còn chưa có vang lên, cho nên Cố Tri Ý cũng đi tìm một chỗ nào đó râm mát để chờ đợi.
Chỉ một hồi sau, chuông tan học đã vang lên, cổng trường cũng được mở ra. Đám học sinh giống như là những chú ngựa hoang thoát được dây cương, chen chúc nhau mà chạy ra ngoài.
Chỉ là lúc trước Cố Tri Ý đã từng nói qua với Đại Bảo và Nhị Bảo, là không cần phải tranh giành với những người khác chỉ một giây nửa giây như thế, tránh khỏi xảy ra việc giẫm đạp lên nhau. Bảo hai đứa nó lúc nào bớt người một chút rồi hãy chậm rãi mà đi ra ngoài.
Lúc này, hai đứa nó vốn dĩ đang cãi nhau ầm ĩ với bạn học. Đột nhiên Đại Bảo nhìn thấy Cố Tri Ý đang đi qua bên này, lập tức vứt bỏ luôn Nhị Bảo mà chạy.
“Mẹ ơi, mẹ ơi.”
Nhị Bảo thấy anh trai mặc kệ mình mà chạy đi, còn chưa kịp phản ứng lại đã nghe thấy cậu nhóc gọi to mẹ ơi, ngay lập tức nhìn qua bên kia.
Thấy mẹ nhà mình và Tam Bảo đang đứng ở nơi đó, cũng mặc kệ luôn bạn của cậu nhóc, nhấc chân chạy tới.
Đại Bảo chạy đến bên người cô thở hổn hển, nhưng mà vẫn có thể nhìn ra là cậu bé thực sự rất kinh hỉ, thở hổn hển một cái rồi mới hỏi: “Mẹ ơi, sao hôm nay mẹ lại tới đây đón bọn con thế ạ?”
“Đúng vậy, hôm nay mẹ đến đón mấy đứa mấy đứa có vui không nào?”
“Vâng vâng, vui lắm ạ.” Đại Bảo gật gật đầu thật mạnh.
Nhị Bảo một lát sau mới đuổi theo kịp, vừa chạy đến nơi liền lên án Đại Bảo không phúc hậu.
“Anh trai, anh nhìn thấy mẹ cũng không nói với em một tiếng mà đã chạy đi mất rồi.” Nói xong còn hừ một tiếng, liền quay qua bắt đầu nói chuyện với Cố Tri Ý.
“Mẹ ơi, mẹ không có tiết học nào hết ạ? Có phải là mẹ giống như là lời của cô giáo nói không, trốn học ấy??” Blah blah, Nhị Bảo vừa đến đã thuyết giáo cô một phen, Cổ Tri Ý trực tiếp bảo nó im miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-588.html.]
“Được rồi, là mẹ xin nghỉ, không có trốn học, con bớt oan uổng mẹ đi.”
DTV
“Vậy là tốt rồi, học sinh tốt sẽ không trốn học đâu.” Nhị Bảo lúc này mới yên tâm mà gật gật đầu.
Nói xong nhìn nhìn đám bạn đang đi đến bên cạnh mình, còn bắt đầu giới thiệu Cố Tri Ý với chúng nó.
“Tiểu Khải, Tiểu Sam, đây là mẹ tớ đó nha.”
“Mẹ, đây là bạn tốt của con, bạn này tên là Tiểu Khải, nhà nó rất có tiền đó, thường xuyên tiêu tiền mua đồ ăn vặt để ăn. Còn bạn này là Tiểu Sam.”
Cố Tri Ý liếc mắt nhìn Nhị Bảo một cái, không nghĩ tới thằng nhóc này, vậy mà đã học được cách nói lời ẩn ý với cô, lời này của cậu nhóc chỉ kém nói thẳng ra luôn: Mẹ, mẹ mau chóng cho con tiền tiêu vặt đi.
Cố Tri Ý mặc kệ chút tâm tư kia của Nhị Bảo, tươi cười chào hỏi với hai bạn nhỏ.
Quần áo trên người hai cậu nhóc cũng coi như là khéo léo, đúng thật là như Nhị Bảo nói, điều kiện trong nhà còn được coi như là không tồi.
Tiểu Khải và Tiểu Sam nhìn Cố Tri Ý, cũng rất có lễ phép chào hỏi lại, sau đó Tiểu Khải cố gắng thật nhỏ giọng, thật ra là Cố Tri Ý đều đã nghe được hết cả, nói với Nhị Bảo: “Hạo Miễn, không nghĩ tới mẹ của lại cậu đúng y như lời mà cậu nói, đúng là rất trẻ tuổi, rất xinh đẹp nha. Đẹp hơn rất nhiều so với mẹ của tớ đó.”
Cố Tri Ý: Bất thình lình được khích lệ!
Nhưng mà vẫn là ngượng ngùng thay cho mẹ của Tiểu Khải một chút.
Đứa nhỏ này thật là thật thà quá đi.
Nhị Bảo lúc này nghe thấy bạn học của mình khen mẹ nhà mình, lập tức cảm thấy thật sự rất có mặt mũi. Đầu ngẩng lên cao cao, bày ra cái biểu tình tớ đâu có lừa cậu đâu, ngoài miệng lại nói ra lời khiêm tốn: “Không có, không có, mẹ của tớ cũng chỉ xinh đẹp bình thường thôi mà.”
Cố Tri Ý:......
Con cũng không cần phải khiêm tốn theo cái kiểu đó đâu.