Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 587

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:16:11
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhưng mà Khâu Vân Vân, trốn tránh thật sự có tác dụng gì sao? Cậu có trốn tránh thì người hại cậu vẫn luôn ung dung ngoài vòng pháp luật, mà chính bản thân cậu lại giống như đang sống trong bóng ma của sự ám ảnh, không dám ngẩng đầu lên nhìn ánh mặt trời ngoài kia, dựa vào cái gì? Cậu có cam tâm hay không?”

“Đương nhiên, tớ là người ngoài cuộc tớ nói những lời này có khả năng sẽ là người đứng nói chuyện không đau eo, tớ không không có tư cách gì để nói ra nói vào đối với cuộc sống của riêng cậu cả. Nếu như cậu cảm thấy cậu cam tâm sống như vậy đến hết cuộc đời, vậy cậu cứ coi như là tớ chưa từng nói cái gì hết.”

“Đúng rồi, hôm nay tớ tới đây là còn có một chuyên nữa muốn nói. Ngô Tố Vi căn bản là không phải Ngô Tố Vi, cô ta đã thay một người khác đến đây đi học đại học, tớ bên này đã tìm được chứng cứ và báo cáo lên trên rồi. Nếu bên này cậu cảm thấy có thể cho qua luôn như vậy, cậu cảm thấy cậu cam tâm sống như vậy cả cuộc đời, cứ mặc kệ kẻ hại người vẫn luôn ung dung ngoài vòng pháp luật, vậy cứ coi như ngày hôm nay tớ chưa từng tới chỗ này đi."

Cố Tri Ý nói xong, liếc mắt nhìn Khâu Vân Vân đang nằm trên giường một cái. Thấy đối phương vẫn như cũ không có động tĩnh gì, cũng chỉ là thở dài, những gì bản thân cô có thể cũng cũng chỉ có như vậy mà thôi, dù sao thì cũng là cuộc sống của người khác.

Cố Tri Ý đứng lên chuẩn bị đi ra ngoài.

Thế nhưng cô lại không chú ý tới, rằng sau khi cô rời đi, mí mắt của Khâu Vân Vân giật giật, rồi sau đó ngón tay cũng chậm rãi nắm chặt thành quyền.

Cố Tri Ý đứng dậy sau đó ra ngoài, vừa ra liền nhìn thấy hai người đang ngồi gặm táo trên dãy ghế ngay ngoài cửa, chút cảm xúc áp lực còn sót lại ban nãy lập tức tiêu tan sạch sẽ.

“Tiểu Ý, cậu ra rồi đấy à, đây, tớ rửa sạch táo cho cậu rồi này.” Nói xong đem quả táo trong tay đưa tới.

Cố Tri Ý nhận lấy quả táo, gặm một miếng, sau đó nói với giáo sư Hoàng: “Giáo sư Hoàng, thật ngại quá, em nói xong rồi, bọn em đi trước đây. Khâu Vân Vân bên kia phải làm phiền ngài chăm sóc nhiều hơn rồi ạ.”

“Được, đều là việc nên làm cả mà, thời điểm trở về các em nhớ cẩn thận một chút.”

Chờ đi ra khỏi bệnh viện, ánh mắt Cố Tri Ý nhìn lên mây trắng trên bầu trời xanh ngắt, cho dù là thế nào, vẫn phải tiếp tục sống tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-587.html.]

Còn việc Khâu Vân Vân sẽ lựa chọn như thế nào vậy thì phải xem chính bản thân cô ấy rồi.

“Tiểu Ý, cậu cảm thấy Khâu Vân Vân vẫn sẽ tỉnh lại sao?” Ra khỏi bệnh viện, Hồ Tư Tuệ tò mò hỏi.

Cố Tri Ý lắc lắc đầu, nói: “Tớ cũng không biết nữa, chỉ là cho dù là thế nào, thì những gì mà chúng ta có thể làm cũng chỉ có thế mà thôi.”

Hồ Tư Tuệ tán đồng mà gật gật đầu, buổi chiều bọn họ đã xin nghỉ rồi, cho nên hai người bọn họ cũng không định quay về trường học.

DTV

Cố Tri Ý liền dứt khoát trở về nhà.

Về nhà sau khi dọn dẹp phòng ngủ của mấy đứa nhỏ một hồi, thấy thời gian cũng không sai biệt lắm, hôm nay lại vừa vặn ở nhà, liền đi ra khỏi nhà đi đón mấy đứa nhỏ tan học.

Thời gian Tam Bảo ra sẽ sớm hơn một chút, trước kia đều là Tam Bảo đến ngồi ở chỗ đó trước, rồi chờ đợi các anh trai tới đón cậu bé về. Không nghĩ tới hôm nay vậy mà lại chờ được mẹ đến đón mình, ngay lập tức vui vẻ mà nhảy cẫng lên.

“Mẹ ơi, mẹ ơi.” Tam Bảo đến cả bình nước của mình cũng không thèm cầm lên nữa, trực tiếp liền chạy như bay đến đó ôm lấy Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý giúp cậu nhóc lau sạch đi mồ hôi trên trán đi, xong xuôi mới cười nói: “Hôm nay con đi đón các anh trai con tan học cùng với mẹ nha.”

“Được ạ, được ạ.” Nói xong liền kéo lấy Cố Tri Ý muốn đi ngay lập tức luôn.

“Bình nước của con đâu?”

“À à, con quên mất. “Tam Bảo nói xong ngượng ngùng sờ sờ mặt mình, sau đó mới xoay người quay lại cầm lấy bình nước của bản thân mình lên.

Loading...