Vừa rồi Đại Bảo nói có bao nhiêu cảm động, thì lúc này nhìn đến Nhị Bảo và Tam Bảo liền có bao nhiêu sốt ruột. Quả nhiên, không có đối lập thì sẽ không có tổn thương.
Cô lấy đi chiếc bình trong lòng n.g.ự.c Nhị Bảo nói: “Được rồi, lát nữa là có thể ăn cơm, không ăn cái này nữa.”
Nói xong liền đưa cái bình cho Đại Bảo, để Đại Bảo mang vào trong phòng. Chính mình đi phòng bếp nấu cơm.
Suy xét đến mấy đứa nhỏ đói lả, Cố Tri Ý cũng chỉ có thể cầm vài món từ trong không gian ra ngoài.
Sau khi mấy người ăn xong cơm chiều, Cố Tri Ý lấy ra giấy bút, thay đổi phông chữ, viết một bức thư cử báo, cũng viết một bức thư gửi đến địa chỉ Lý Tiểu Nha nói, cũng chính là nơi ở của Ngô Tố Vi thật sự.
Cô cũng chỉ có thể làm những việc này, đến nỗi những việc phía sau, Cố Tri Ý tin tưởng rất nhanh sẽ tìm ra manh mối.
Chỉ là mọi thứ khó khăn hơn rất nhiều so với Cố Tri Ý mong đợi. Đầu tiên ở trong niên đại này còn không có máy theo dõi. Tiếp theo chính là buổi tối Khâu Vân Vân bị gọi ra ngoài, lại không có nhân chứng xung quanh. Cuối cùng là Lưu Vũ Đồng thấy Khâu Vân Vân đã muộn như vậy mà rồi còn chưa trở về, mới cùng mấy người bạn học đi ra ngoài tìm, sau đó tìm được cô ấy ở bìa rừng bên kia.
Lúc ấy quần áo trên người cô ấy không hoàn chỉnh, cả người giống như là một con búp bê vải rách nát vậy. Chuyện này cũng kinh động đến cả trường học bên kia.
Nhưng mà hiện trường lúc đó ngoại trừ Khâu Vân Vân ra thì không hề có bất cứ người nào khác nữa.
Mà Khâu Vân Vân lại vẫn chưa từng tỉnh lại, bác sĩ nói tình trạng của cô ấy vẫn rất nghiêm trọng, lúc ấy xử lý xong cho Khâu Vân Vân cũng không khỏi tiếc hận mà thở dài.
Trong nhà vị bác sĩ này cũng có trẻ con, nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi biến thành cái bộ dạng như hiện tại lại càng thêm không đành lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-585.html.]
Hơn nữa trong lòng Khâu Vân Vân phỏng chừng cũng đã chịu sự đả kích nào đó, cho nên vẫn luôn không chịu tỉnh lại.
DTV
Thời điểm Cố Tri Ý đến trường học vào ngày hôm sau, nghe nói là vụ án này vẫn đang ở trong giai đoạn bế tắc.
Cố Tri Ý cố gắng nghĩ thử xem còn có biện pháp nào, có thể thúc đẩy sự kiện này tiến triển nhanh hơn được hay không?
Đột nhiên, Cố Tri Ý nghĩ tới Khâu Vân Vân đang ở trong bệnh viện.
Có lẽ Khâu Vân Vận biết buổi tối ngày hôm đó rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra, nhưng mà đối với một người vừa phải gánh chịu thương tích nặng nề đến nay vẫn chưa tỉnh mà nói. Muốn để cô ấy tự nói ra những chuyện mà bản thân mình đã trải qua, không thể nghi ngờ chính là đang xát muối lên miệng vết thương của cô ấy.
Nhưng mà Cố Tri Ý lại không muốn cứ như vậy mà buông tha cho Lý Tiểu Nha.
Hiện tại cô ta vẫn còn đang dùng tên của Ngô Tố Vi, tiêu sái sung sướng ở ngôi trường danh giá Thanh Hoa có bề dày hàng trăm năm lịch sử này.
Mà Ngô Tố Vi chân chính có khả năng là bởi vì kẻ thế thân này, mà trải qua một cuộc sống hoàn toàn khác biệt.
Lúc trước khi nghe được những tin tức này, có lẽ cô đã từng cảm thấy đáng tiếc, cảm thấy đồng tình với người ta, nhưng khi chuyện này xảy ra ở ngay cạnh bản thân mình, Cố Tri Ý nghĩ, bản thân cô nên làm chút việc gì đó để ngăn cản chuyện như này lại.
Nhưng mà ở cái niên đại này, để làm được việc gì đó, khó khăn phải vượt qua là rất lớn, chỉ là biện pháp vẫn luôn nhiều hơn so với khó khăn, Cố Tri Ý nghĩ là nên đi đến bệnh viện thăm Khâu Vân Vân một chút đã rồi lại nói sau.
Hồ Tư Tuệ biết Cố Tri Ý muốn đi đến bệnh viện để thăm hỏi Khâu Vân Vân, còn nói với cô: “Hay là tớ đi chung cậu nhé, nghe nói cô ấy đến giờ vẫn còn chưa tỉnh lại, phỏng chừng trong lòng cũng đã bị thương rồi.” Hồ Tư Tuệ thật ra rất đồng tình với Khâu Vân Vân.