Người đàn ông cầm đầu phun một ngụm nước bọt lên mặt đất: “Phi, con khốn này đã trốn thoát.”
“Không phải các ngươi quen thuộc với địa hình xung quanh sao? Tại sao còn để cho cô ta chạy?”
Ngô Tố Vi vẻ mặt hung dữ hỏi. Lúc này Ngô Tố Vi đã sớm không còn bộ dáng thanh tú như trước. Cả người trông rất hung bạo, giống như một con dã thú sẵn sàng về lấy bạn và cắn xé da thịt bạn bất cứ lúc nào.
Mấy người tìm ở xung quanh vài vòng vẫn là không thấy được bóng dáng của Cố Tri Ý.
Ngô Tố Vi đành phải từ bỏ: “Đêm nay tạm thời buông tha cô ta, ngày mai các người trước tiên mai phục cho tốt, không thể để cô ta chạy."
Nói xong, mấy người hùng hổ rời đi.
Cố Tri Ý chờ đến khi Ngô Tố Vi tách ra với bọn họ, đuổi kịp Ngô Tố Vi, từ không gian cầm một cây gậy bóng chày.
Chờ đến khi Ngô Tố Vi đến gần một con hẻm gần trường học. Cố Tri Ý cầm gậy đánh Ngô Tố Vị hôn mê.
Chờ sau xác định người đã thật sự hôn mê, Cố Tri Ý kéo cô ta tới trong góc, trói tay cô ta trước rồi lấy trong túi ra một viên thuốc.
Đút cho cô ta, sau đó chính mình thay đổi thành một người đàn ông cao lớn, đi lên hất thẳng nước cho cô ta tỉnh lại.
Sau khi Ngô Tố Vi tỉnh lại, nhìn thấy người đàn ông mặt sẹo trước mặt, cô ta giật mình lắp bắp nói: “Đại, đại ca, anh muốn làm gì? Tôi, tôi chính là sinh viên Thanh Hoa.”
Lúc này Ngô Tố Vi còn nhớ tới bản thân là sinh viên Thanh Hoa, còn ý đồ lấy Thanh Hoa làm lá chắn.
“Phi, ông đây ghét nhất loại học thức như các người. Xem cô xinh đẹp như vậy, vừa lúc, cùng tao vào trong núi làm vợ tao”
Ngô Tố Vi bị câu nói của Cố Tri Ý làm cho kích thích, hận không thể trực tiếp ngất xỉu đi, cô ta muốn la to, nhưng khi muốn gọi người lại không thể lên tiếng.
Cố Tri Ý đoán rằng thuốc phát huy tác dụng, cho nên cô nhìn đôi mắt Ngô Tố Vị, nhìn cô ta dần dần trở nên có chút mê ly, mê hoặc hỏi: “Cô không phải là Ngô Tổ Vi?”
Ngô Tố Vi ngẫn người một chút, sau đó có chút mơ hồ gật đầu, Cố Tri Ý lại hỏi: “Vậy cô là ai?”
Ngô Tố Vi chất phác mở miệng: “Lý Tiểu Nha.”
“Cô lấy được giấy chứng nhận trúng tuyển Thanh Hoa như thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-584.html.]
Lúc này Ngô Tố Vi, không, phải nói là vẻ mặt Lý Tiểu Nha có chút giãy giụa, rất lâu không mở miệng, Cố Tri Ý cũng đổ mồ hôi, sợ hiệu quả thuốc của hệ thống đưa không đủ.
Không ngờ, đợi một lúc sau, Lý Tiểu Nha mới mở miệng nói: “Ba của Lư Vĩ hành động giúp chúng tôi, vừa vặn bên kia của chúng tôi có hai thanh niên trí thức xuống nông thôn thi đậu, bởi vì thanh niên trí thức đã có gia đình, cho nên danh ngạch này đã bị tôi và Lữ Vĩ thay thế. Tôi đồng ý với Lư Vĩ, chờ sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn với anh ta.”
Nói tới đây, khuôn mặt Lý Tiểu Nha còn dữ tợn lên.
Cố Tri Ý không nghĩ tới thật là có chuyện như vậy, nếu là như vậy thì mọi thứ đều có thể giải thích được.
Sau khi hỏi thăm địa chỉ của Ngô Tố Vi chân chính, Cố Tri Ý liền rời đi.
Lý Tiểu Nha đã bị thả lỏng ngồi ở kia, chờ lát nữa sẽ tỉnh, Cố Tri Ý cũng không quan tâm. Liền trở về nhà.
Trong nhà, Đại Bảo đang chuẩn bị lấy nồi múc gạo, thì nhìn thấy Cố Tri Ý đã trở lại, rõ ràng là thở dài nhẹ nhõm.
“Cuối cùng mẹ đã trở lại, trễ thêm chút nữa thì con phải đi ra ngoài tìm mẹ rồi.”
Bộ dáng nhọc lòng chọc Cố Tri Ý vui vẻ.
Tâm trạng chán nản hôm nay cũng tốt hơn rất nhiều, nhéo mặt Đại Bảo, nói: “Mẹ vừa nãy có chuyện trì hoãn, lần sau trở về muộn mấy đứa nhớ rõ khóa cửa kỹ là được.”
Đại Bảo cau mày, nói: “Nhưng mà mẹ ơi, con lo lắng lắm. Mẹ không về nhà thì con không yên tâm.”
Ai nha, Đại Bảo càng ngày càng ấm áp.
“Không có việc gì, mẹ đã là người lớn, mẹ tự biết về nhà, mấy đứa nếu đói bụng, trong nhà còn cái gì thì có thể ăn trước cái đó.”
DTV
Cố Tri Ý vừa mới nói xong liền thấy Nhị Bảo đã ôm một cái lon sắt, lon ton chạy ra khỏi phòng. Phía sau còn Tam Bảo chơi điên khùng.
Trong miệng Nhị Bảo đang ăn thứ gì đó, mơ hồ nói: “Mẹ ơi, chúng con đã ăn rồi.
“Ùm ùm, ăn ngon.
Tam Bảo gật đầu.
Cố Tri Ý:……………..