Cô không thể không nghĩ đến bộ dạng, ánh mắt của Ngô Tố Vi ngày hôm đó, giống như trong lòng có thứ gì đó sụp đổ.
Chuyện này, xem như bản thân cô vẫn là người thúc đẩy, có phải hay không, Khâu Vân Vân xảy ra chuyện cũng có một phần trách nhiệm của cô?
Không có gì ngạc nhiên khi Cố Tri Ý sẽ nghĩ như vậy, rốt cuộc lúc trước bản thân cô cũng biết Ngô Tố Vi, cũng khẳng định sau này cô ta sẽ có động tác, chỉ là không nghĩ tới Ngô Tố Vi gan lớn như vậy mà thôi.
Cố Tri Ý nghĩ, nếu là lúc ấy cô nhắc nhở Khâu Vân Vân một chút thì sẽ không có chuyện sau này đúng không.
Khi Hồ Tư Tuệ đi vào trường học cũng nghe được những gì xảy ra tối tới hôm qua, đi lên giữ c.h.ặ.t t.a.y Cố Tri Ý.
Cô ấy không khỏi nhớ tới buổi tan học lần trước, Cố Tri Ý còn nhắc nhở cô ấy.
Chỉ là ngay lúc đó chính mình cũng không có hoàn toàn để trong lòng, không nghĩ tới chưa đến hai ngày đã xảy ra chuyện như vậy.
Ở niên đại này, cô ấy biết thanh danh của một cô gái có bao nhiêu coi trọng.
Ngay sau khi chuyện này xảy ra, hiện tại toàn bộ học sinh trong trường đều đã biết, điều này đã hủy hoại cuộc đời của một cô gái.
Hơn nữa, nghe nói trên người Khâu Vân Vân còn có rất nhiều vết thương.
Cố Tri Ý thật sự nghĩ không ra, rốt cuộc là có bao lớn thù hận để Ngô Tố Vi đáng giá trả thù như vậy?
Cả ngày hôm nay Cố Tri Ý có chút mất hồn mất vía, trong lòng có hai giọng nói, một cái nói: Chính là bởi vì cô, lúc đó sao cô không nhắc nhở cô ta một chút?
Một âm thanh khác lại nói: cho dù có nhắc nhở, mối quan hệ của hai người lúc trước căng thẳng như vậy, Khâu Vân Vân còn cho rằng cô không có ý tốt, nguyền rủa cô ta.
Cố Tri Ý cả ngày đều bị hai âm thanh này kêu la, đầu óc ong ong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-583.html.]
Thấy sắc mặt của Cố Tri Ý không được tốt lắm, Hồ Tư Tuệ nói:” Tiểu Ý, chuyện này vốn dĩ không phải cô sai, cho dù cô có nhắc nhớ Khẩu Vân Vân, tôi cảm thấy với tính cách của cô ta chưa chắc sẽ tin tưởng cô. Cô hoàn toàn không cần phải tự trách mình.”
Cố Tri Ý cũng biết, đạo lý này chính mình cũng hiểu, nhưng vẫn như cũ có ý nghĩ nếu cô sớm nói với Khâu Vân Vân, có phải cô ta đã tránh được.
“Tôi biết, chỉ là trong lúc nhất thời trong lòng tôi có chút loạn, cô nói xem, tại sao mọi chuyện lại trở thành như hiện tại?”
“Tiểu Ý, cô biết đấy, có một số người tâm lý đã vặn vẹo, chúng ta không có biện pháp khống chế, cho dù Khâu Vân Vân tránh được lúc này, nhưng nếu người ta vẫn muốn tiếp tục trả thù cô ta thì sao, sẽ còn có lần sau, lần sau nữa, chuyện đó là tránh không được, cô hiểu không?”
Cố Tri Ý gật đầu, thật ra cũng chỉ vì cô để tâm vào chuyện vụn vặt, xác thật như lời nói của Hồ Tư Tuệ, chính mình có thể cứu Khâu Vân Vân một lần, nhưng lần tiếp theo thì sao?
Những người muốn làm hại bạn sẽ luôn tìm cơ hội.
Nhưng chuyện lần này, cũng làm Cố Tri Ý nghĩ lại một chút.
DTV
Xuyên qua đã mấy năm nay, mặc kệ là ở trong thôn hay vẫn là bộ đội, Cố Tri Ý đối với những người tới đến gây sự đều là tương đối phật hệ.
Rất nhiều chuyện không trêu chọc đến trên người mình, những lúc cần thiết cô mới xuống tay. Nhưng nhiều khi, những gì bạn cho là tốt lại chỉ là vũ khí tiếp thêm lửa cho người khác. Cho nên, đến lúc này Cố Tri Ý không thể không hoài nghi, Ngô Tố Vi thật sự là Ngô Tố Vi sao?
Sau khi cùng Hồ Tư Tuệ đi ra cổng trường, hai người tạm biệt nhau, Cố Tri Ý cảm giác được có người đang đi theo chính mình.
Trong lòng cô suy nghĩ, đang trả thù chính mình sao?
Cố Tri Ý không đi đường về nhà mà đi theo con đường khác, cố tình rẽ vào con hẻm.
Sau khi dẫn người đi vài vòng, cô trốn đi vào không gian, chờ sau khi ở trong không gian thấy rõ người tới, Cố Tri Ý đáy lòng nghi hoặc cũng đánh mất.
Người tới đúng là Ngô Tố Vi, mặt sau còn đi theo mấy tên côn đồ.
Bọn họ tìm ở xung quanh một vòng, nhưng không tìm được.