Sau khi Nhị Bảo làm xong bài tập về nhà, Cố Tri Ý lấy từ không gian ra một chiếc xe ô tô gỗ, còn là loại có bánh xe.
Lớp gỗ bên ngoài được Cố Tri Ý sơn thành màu xanh lục quân đội, màu sắc này hiện tại đang được ưa chuộng.
Mặc kệ ở thời đại nào, cậu bé nào cũng có một loại chấp nhất không thể giải thích được với những chiếc xe hơi.
Đại Bảo và Nhị Bảo cũng không ngoại lệ, thích thú ôm ô tô chơi ở trong sân.
Khi Cố Tri Ý mua ở hệ thống, cũng đã xem hướng dẫn, nơi này còn có một cái cơ quan. Kỳ thật cũng không xem như là cơ quan, nó chỉ là một sợi dây nhỏ, chiếc xe sẽ bắt đầu chạy khi kéo nó.
Cả hai đứa nhỏ đều thích mê xe mới mẹ đưa.
Tam Bảo tỏ vẻ cái này mình đã chơi chán. Chẳng qua nhìn các anh trai chơi vui vẻ như vậy. câu nhóc vẫn tham gia chơi cùng nhau.
Cả gia đình nhỏ ở nhà, Cố Tri Ý muốn ôn tập nên hôm nay chỉ ở nhà đọc sách, buổi chiều, Hồ Tư Tuệ mang bánh ngọt của cửa hiệu Bắc Kinh cũ tới.
Tất nhiên, trong tay cô ấy cũng ôm một chồng sách.
Không khí học tập này vẫn có thể lây nhiễm, xem đi, vốn dĩ các anh bạn nhỏ còn đang chơi xe cũng đặt món đồ chơi trong tay xuống, đi theo mấy người Cố Tri Ý ngồi xuống đọc sách.
Lâm Quân Trạch cũng không nhàn rỗi, rót nước pha trà ăn với bánh ngọt do Hồ Tư Tuệ mang đến, quả thực vô cùng dễ chịu.
Đến giờ cơm chiều, Hồ Tư Tuệ ở lại trong nhà Cố Tri Ý ăn cơm, khi rời đi, thừa dịp mọi người không chú ý liền nhét tiền vào trong túi của Đại Bảo.
DTV
Anh trai Hồ Tư Tuệ là người tới đón, trên đường trở về, Hồ Tư Tuệ rối rắm hỏi ra tiếng: “Cái kia, anh, anh hẳn là không còn cảm giác đối với Tiểu Ý rồi đúng không? “
Hồ Tư Minh đánh vào đầu em gái thật mạnh.
“Đã sớm không còn rồi, đó là vợ của anh em, anh còn có thể nghĩ tới sao?”
Nói xong cũng coi như là tự giễu một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-582.html.]
Hồ Tư Tuệ lập tức cầu sinh online, nói: “Anh yên tâm, anh nhất định có thể gặp được người càng tốt, nếu không em ở trường học giúp anh nhìn xem, có người nào thích hợp làm chị dâu hay không.”
“Được rồi, em tuổi còn nhỏ, chăm chỉ đọc sách đi, không cần nhọc lòng nhiều chuyện như vậy.” Hồ Tư Minh bất đắc dĩ nói.
Chính mình lúc trước thật sự là có chút ý tưởng, nhưng từ khi biết Cố Tri Ý là vợ Lâm Quân Trạch, bản thân anh ấy làm gì còn dám suy nghĩ nữa?
Anh ấy biết rõ sức chiến đấu của Lâm Quân Trạch, bản thân anh ấy cũng thức thời.
Hai người cứ vừa cười vừa giỡn đi trở về.
Chờ sau khi Hồ Tư Tuệ đi rồi, khi Đại Bảo chuẩn bị tắm rửa, sờ vào túi, mới nhìn thấy số tiền lúc trước Hồ Tư Tuệ chơi với bọn họ nhân tiện nhét vào túi cậu bé.
“Mẹ, xem này, khẳng định là chị Tuệ Tuệ bỏ tiền vào.”
Đại Bảo vừa rồi chỉ nghĩ chơi, nên cũng không để ý, hiện tại sờ đến tiền, cũng không có tưởng chiếm cho riêng cho bản thân, nên đưa cho Cố Tri Ý xem.
Cố Tri Ý nhìn thấy liền biết sao lại thế này. Hồ Tư Tuệ này, thật là...
Chẳng qua cô cũng không nói gì, nhận lấy số tiền trong tay Đại Bảo, tính khi nào đó sẽ mời cô ấy lần nữa.
Hồ Tư Tuệ ở điểm này rất tốt, cho dù hai người là bạn tốt nhưng vẫn có sự phân chia tiền bạc rất rõ ràng. Đương nhiên, cũng không phải là tính toán chi li, chỉ là có tới có lui, người tốt với tôi một chút, tôi tốt với người gấp bội.
Mối quan hệ của cả hai cũng sẽ ngày càng tốt đẹp, không phải là một sớm một chiều, nhưng chỉ cần một người trả giá, đây không phải là một mối quan hệ lành mạnh.
Ngoài tính cách hợp nhau, đây cũng là lý do khiến Cố Trị Ý sẵn sàng đối xử tốt với cô ấy.
Chờ đến ngày thứ hai trở lại trường học, cô nghe được một cái tin dữ. Khâu Vân Vân bị người cưỡng hiếp. Hiện tại đang được điều trị ở bệnh viện.
Ngay lập tức Cố Tri Ý cảm giác tay chân lạnh lẽo.
Vốn dĩ cho rằng Ngô Tố Vi cũng chỉ có thể tạo ra gợn sóng nhỏ mà thôi, không nghĩ tới hiện tại lại nháo lớn như vậy.
Tuy rằng hiện tại còn chưa có điều tra ra, nhưng trực giác của Cố Tri Ý nói là Ngô Tố Vi làm.