Ngày hôm sau, Đại Bảo cảm thấy lão ba nhà mình đi đường đều mang theo gió.
Nhị Bảo không có nhãn lực thấy ba mình như vậy liền trực tiếp hỏi: “Ba ba, ba đang có chuyện gì vui sao? Nói cho tụi con nghe một chút!”
Lâm Quân Trạch bối rối trước câu hỏi của Nhi Bảo, lảo đảo bước chân. Này, anh phải trả lời như thế nào?
“Đi đi đi, con nít không cần biết nhiều như vậy.” Lâm Quân Trạch thẹn quá thành giận đuổi người.
Đại Bảo ở một bên bĩu môi, xem đi, người lớn chính là như vậy.
Không trả lời được thì luôn nói trẻ con không biết nhiều, bây giờ bọn họ cũng là trẻ con 6 tuổi rồi đó, ba có biết không hả? Lại không giống như Tam Bảo, đứa trẻ con chỉ mới có 3 tuổi.
Lâm Quân Trạch chuẩn bị đồ ăn cho tụi nhỏ trước, buổi sáng khi Cố Tri Ý tỉnh lại, đã đặt sữa bò lên trên bàn, để Lâm Quân Trạch pha cho tụi nhỏ uống vào buổi sáng.
Bây giờ dinh dưỡng đã đủ, chiều cao của mấy đứa nhỏ cũng được gọi là nổi bật với bạn cùng lứa.
Cố Tri Ý ngủ đến 10 giờ sáng mới dậy, Nhị Bảo bắt đầu cáo trạng.
“Mẹ, con nói với mẹ chuyện này, khẳng định là ba ba làm chuyện xấu sau lưng mẹ!”
Nhìn bộ dạng thần bí của Nhị Bảo, cô cười hỏi: “Ba ba làm chuyện xấu gì? Còn bị con phát hiện?”
“Đương nhiên, buổi sáng tâm trạng của ba vô cùng tốt, đi đường đều mang theo gió, con nghi ngờ ba......” Sau đó ghé sát bên tai Cố Tri Ý nói cái gì đó.
“Khụ khụ khụ!!” Cố Tri Ý bị nghẹn trước lời nói của Nhị Bảo. Thật là thằng nhóc hư, lúc nào cũng nghĩ đến việc hố ba nó.
“Mẹ, con nói đều là thật sự, không tin mẹ đi thẩm vấn ba đi.”
Cố Tri Ý nghĩ đến tối hôm qua chính mình nhiệt tình như vậy, cả khuôn mặt đỏ bừng như lửa đốt. Lại là thẹn quá thành giận đẩy Nhị Bảo ra.
“Được rồi, đây không phải việc một đứa nhóc như con nên nhọc lòng, đi chơi đi.” Nói xong, Cố Tri Ý đứng dậy đi rửa mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-581.html.]
Nhị Bảo đứng sững tại chỗ, cái gì thế này, tại sao mẹ cũng là như thế.
Bên ngoài sân. Đại Bảo mang theo Tam Bảo viết viết vẽ vẽ.
So với Nhị Bảo, Đại Bảo là người có tính kỷ luật, biết kiểm soát bản thân, cậu bé phải hoàn thành xong bài tập về nhà trước khi đi chơi.
Rõ ràng Nhị Bảo là ngược lại, vừa mới ngồi xuống, trái tim cũng đã bay ra ngoài sân.
DTV
Đặc biệt là khi nghe thấy tiếng những người bạn hàng xóm đang chơi đùa, bản thân đều không thể ngồi yên.
Nhìn thấy Cố Tri Ý đi rửa mặt, cậu bé chuẩn bị lặng lẽ chuồn ra ngoài ra chơi.
“Nhị Bảo! Đi đâu?”
Bước chân vừa định bước của Nhị Bảo đột nhiên dừng lại.
“Ha ha, mẹ, con có một vấn đề muốn đi học hỏi anh trai Vương ở bên cạnh một chút.” Nhị Bảo cũng rất biết tìm lý do.
Cố Tri Ý nhổ bọt trong miệng ra và súc miệng. Nói: “Không cần, không phải anh trai con cũng ở đây sao? Hỏi anh con là được rồi.”
Khuôn mặt nhỏ của Nhị Bảo lập tức suy sụp, “Mẹ ơi!” Ý đồ muốn làm nũng để Cố Tri Ý mềm lòng. Chỉ tiếc, Cố Tri Ý cũng không ăn bộ dáng này.
Cuối cùng, Nhị Bảo miễn cưỡng ngồi xuống làm bài tập.
Nhưng mà dạo này rõ ràng có tiến bộ rất nhiều, nghe Đại Bảo mật quay lại báo cáo, hiện tại Nhị Bảo ở lớp học rất ít phân tâm.
Cũng là làm khó đứa nhỏ hiếu thắng này, tinh thần cạnh tranh buộc bản thân phải nghiêm nghe giảng bài ở lớp.
Hiệu quả cũng rất rõ ràng.
Hiện tại khi làm bài tập cũng hỏi ít hơn, trên cơ bản sẽ tự làm được.
Gặp qua sẽ không hỏi lại, Cố Tri Ý cũng không ngại cổ vũ Nhị Bảo.