Cố Tri Ý lại không hề hay biết trong lúc vô tình bản thân cô đã mọc ra một tình địch. Lúc này cô đã đi lên lầu, đến cửa ra vào thì gặp Cương Tử.
"Chị dâu, chị vừa đi đâu vậy ạ? Lúc nãy ra đây không nhìn thấy chị, tôi còn tưởng chị đã về trước."
"Tôi vừa xuống lầu tìm bác sĩ, hỏi thăm một số điều cần lưu ý." Cố Tri Ý nói.
"Chị dâu, chị thật sự rất tốt với doanh trưởng! Tôi tin rằng chắc chắn doanh trưởng sẽ nhanh chóng khỏe lại, anh ấy sẽ tiếp tục kề vai chiến đấu với chúng tôi!" Cương Tử vô cùng kiên định nói.
Cố Tri Ý gật đầu: “Chắc chắn sẽ như thế! Chị dâu mượn lời chúc tốt lành này của cậu vậy!”
DTV
Lúc Cố Tri Ý mở cửa bước vào, Lâm Quân Trạch vẫn dựa vào đầu giường như thế, chân thì bị treo ngược lên, nhìn thấy hơi buồn cười.
Dù sao dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, Lâm Quân Trạch cũng là một người cực kỳ có khí chất, hình tượng rất kiên cường, mạnh mẽ, bây giờ đột nhiên lại biến thành dáng vẻ này, trở thành một bệnh nhân yếu đuối nằm im trên giường bệnh, khiến người ta nhìn thấy chỉ muốn bắt nạt,
Được rồi! Cố Tri Ý lại đi ra ngoài mà không mang theo não rồi!
Lâm Quân Trạch nhìn thấy Cố Tri Ý đứng trước cửa mà vẫn chưa đi vào thì nói: “Sao còn chưa đi vào.”
Cố Tri Ý ý thức được bản thân mình đang tưởng tượng lung tung, thế là cô lúng túng dời ánh mắt đi. Cô đi vào, xách bình giữ nhiệt lên, chuẩn bị đi, đột nhiên Lâm Quân Trạch lại gọi ngược lại.
“Vậy…”
“Hửm?”
Lâm Quân Trạch nhìn Cố Tri Ý, vốn dĩ lời đã sắp nói ra khỏi miệng, nhưng lòng vòng một hồi lại biến thành “Vậy, trưa nay ăn gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-58.html.]
Còn tưởng anh muốn nói “Đừng đi!” “Ở lại giúp anh đi!”.
Cố Tri Ý: “…”
Được rồi! Cũng may không ai biết được mình đã suy nghĩ gì, nếu không cô đã xấu hổ đến mức phải tìm một cái khe nứt mà chui xuống mất.Thế nhưng trên mặt vẫn rất bình tĩnh trả lời: “Trưa nay uống canh cá.”
Nói xong cũng không đợi Lâm Quân Trạch có kháng nghị hay không, cô đã xách bình giữ nhiệt lên rời đi.
Lâm Quân Trạch nhìn dáng vẻ Cố Tri Ý vội vàng rời đi giống như có sói đang đuổi đến phía sau thì không khỏi bật cười. Vì sao trước kia anh chưa từng biết vợ mình lại đáng yêu thế nhỉ. Vừa rồi, lúc nghe thấy câu hỏi của mình, trên gương mặt của người vợ này đã hiện lên vẻ thất vọng dù là rất nhỏ, nhưng Lâm Quân Trạch vẫn kịp nhìn ra.
Cho nên, cô đang chờ mong cái gì nhỉ?
Trở lại nhà nghỉ, Cố Tri Ý đi thẳng lên phòng, cô lấy hai cân cá trích từ trong không gian ra. Sáng nay lúc ra ngoài cô đã mang theo một cái giỏ lớn, cũng không có ai biết cô đã mua cái gì, lúc này mang ra một ít cá, ngược lại cũng không làm người ta nghi ngờ.
May mắn trong nhà bếp lại không có người. Cố Tri Ý xử lý cá trước, sau đó lại gỡ xương cá ra, cứ thế mà dựa theo trình từ như hôm qua hầm cá. Trước tiên chiên qua cá, sau đó cho gia vị và nước vào hầm.
Lúc này Cố Tri Ý lại trở lại phòng, tiếp tục sự nghiêp đi gặp Chu công của cô, nhưng hôm nay cô đã gài báo thức, cô sợ mình không cẩn thận lại ngủ quên đến chiều.
Cố Tri Ý nghỉ ngơi một lúc thì thức dậy, lúc này thời gian cũng còn rất sớm. Cô đi vào bếp nhìn canh cá cũng đã nấu xong rồi.
Tiếp theo lại nấu cơm, vừa kéo bên kia còn có một cái bếp lò, thời gian vẫn còn sớm, mà người trong bếp cũng đồng ý để Cố Tri Ý dùng trước. Thế là cô lấy thịt đã ướp xong từ hôm qua, sau đó lại xào lên làm ra một món.
Chờ đến khi đồ ăn đã xong, thì nồi cơm bên bếp kia cũng đã chín, cô cho thức ăn vào bình giữ nhiệt, sau đó xách theo tất cả đến bệnh viện.
Lúc này vừa là lúc mặt trời đã lên đến đỉnh, cũng may trước khi ra ngoài Cố Tri Ý đã kịp bôi kem chống nắng. Hai tay cô xách theo bình giữ nhiệt, cũng chẳng còn tay trống mà cầm theo chiếc dù, cứ như vậy mà vội vã chạy thẳng đến bệnh viện.