Lời này của Lưu Vũ Đồng, hiệu trưởng Trương hiển nhiên cũng rất tán đồng, nói cho cùng thì cũng đã nháo đến khó coi như vậy rồi. Nếu còn ở cùng với nhau trong một cái phòng ngủ nữa cũng không dễ ở chung, vì thế lập tức gật đầu đáp ứng chuyện này.
“Với yêu cầu này không có vấn đề gì, hiện tại tôi sẽ truyền lời xuống dưới luôn, để giáo sư Nghiêm của các em sắp xếp lại cho các em một chút. Ngoài ra thì bạn học Ngô Tố Vi, cũng mời em trong vòng 3 ngày bồi thường hết toàn bộ tổn thất lại cho bạn học Khâu Vân Vân, hơn nữa phải công khai xin lỗi người ta.”
Ngô Tố Vị này cho dù là trong lòng không hề muốn chút nào thì cũng chỉ có thể tạm thời đáp ứng những việc này.
Trong lòng lại vẫn còn nghĩ như cũ là có biện pháp nào, mà bản thân cô ta có thể chỉ cần bồi thường tiền thôi, không cần phải xin lỗi.
Việc xin lỗi kia liền chứng thực cho cái tội danh ăn cắp này của cô ta, như vậy đến lúc đó mấy người bạn học nam đang còn chơi chung với cô ta sẽ nhìn cô ta bằng ánh mắt gì?
DTV
Hình tượng mà bản thân cô ta vẫn luôn cực cực khổ khổ nỗ lực giữ gìn, còn không phải là sẽ không còn chút gì nữa hay sao?
Cho nên Ngô Tố Vi mới nghĩ rằng dù cô ta có phải nói cái gì đi chăng nữa thì cũng không thể xin lỗi được.
Chuyện này cứ như vậy mà được giải quyết, Khâu Vân Vân vẫn luôn bị người khác kéo lấy không cho nói chuyện, chờ đến lúc đi ra ngoài rồi, mới dùng vẻ mặt tức giận mà nhìn Lưu Vũ Đồng, giống như là có chút bất mãn đối với cách làm ngày hôm nay của cô ấy.
“Vũ Đồng, cậu nói đi, vì cái gì mà phải đáp ứng yêu cầu của hiện trưởng chứ? Người có tâm địa xấu xa giống như Ngô Tố Vi như vậy, nên bị đuổi ra khỏi trường học mới đúng.”
Nói đến cái này, vẻ mặt của Khâu Vân Vân vẫn là phẫn nộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-577.html.]
“Tiểu Vân, cậu cũng biết, hiệu trưởng Trương nói như vậy chính là nói lên rằng trường học nguyện ý cho Ngô Tố Vi thêm một cơ hội nữa, mà chúng ta lại cô cớ gây rối, thì cho dù là chúng ta có lý cũng sẽ biến thành vô lý, vậy không bằng chúng ta cứ nhân cơ hội này, nói yêu cầu của chúng ta ra, như vậy cũng coi như là bán cho trường học một chút mặt mũi.”
Lưu Vũ Đồng nói cho cùng thì cũng đã thấy qua tương đối nhiều chuyện một chút, cho nên ban nãy cô nói với hiệu trưởng Trương mấy câu đó, mới có thể biết cách tiến lùi như vậy. Cũng biểu lộ thân phận người bị hại của chính bản thân cô.
Chỉ là chuyện này, đến lúc đó toàn trường đều đã biết được chuyện Ngô Tố Vi ăn trộm đồ vật này, tin rằng cô ta ở trường học cũng không thể trải qua tốt đến bao nhiêu cả. Nếu như vậy, thì để cô ta ở lại trường học cũng có làm sao đâu?
Một ít người của phòng ngủ đang chờ ở bên ngoài, nhìn thấy các cô đi ra bên ngoài, lập tức tiến lên vây quanh các cô.
“Thế nào rồi, Tiểu Vân, đảm người hiệu trưởng Trương nói như thế nào?”
“Ngô Tố Vi kia có phải là bị buộc thôi học hay không?” Vu Hồng Nguyệt hỏi.
Mẫy người vây quanh mồm năm miệng mười thảo luận, Lưu Vũ Đồng lúc này mới nói: “Trường học để cô ta bồi thường tổn thất cho chúng tớ, cậu ta còn phải công khai xin lỗi với chúng tớ, hơn nữa, cũng bảo Ngô Tố Vi phải nhanh chóng dọn ra khỏi phòng ngủ của chúng ta.”
Mọi người đều hơi có chút bất mãn đối với cái kết quả này, nhưng mà bọn họ cũng không phải là người bị hại, cho nên cũng không nói cái gì. Chỉ là tán đồng mà gật gật đầu: “Nên như vậy, chúng ta mới không cần ở chung một phòng ngủ với cái loại người đó, nếu không nói ra ngoài, phòng 203 của chúng ta còn có một thành viên cùng phòng làm ăn trộm.”
“Đúng thế, chúng ta trở về phải xem lại thật kĩ, xem thử xem chúng ta có mất thêm cái gì nữa hay không, đến lúc đó lại đi tìm cậu ta để tính sổ.”
Đoàn người cứ như vậy đùa giỡn với nhau mà rời đi.
Ngô Tố Vi bị giữ lại sau cùng, bị đám người hiệu trưởng Trương răn dạy vài câu.