Suy nghĩ trong lòng của Ngô Tố Vi bây giờ lại chính là bản thân cô ta phải làm thế nào mới có thể trốn tránh được chuyện lần này.
Đến tận lúc này rồi, mà cô ta vẫn không nhề cảm thấy bản thân mình làm sai chỗ nào.
Chỉ là vẫn luôn cảm thấy vận khí của bản thân mình không tốt cho nên mới có thể bị phát hiện.
Nhưng mà bây giờ trước tiên vẫn phải nghĩ xem nên giải quyết như thế nào mới được đã, chuyện này nếu như làm không tốt thì cô ta buộc phải tự thôi học.
Nghĩ đến bản thân phải vất vả lắm mới lấy được......
Ngô Tố Vi đã đến được thành thị phồn hoa, sao có thể cam tâm quay trở lại cái huyện thành nhỏ bé kia được chứ?
Đoàn người cùng đi đến phòng giáo vụ, thuận tiện đi gọi luôn hiệu trưởng qua đây, sau đó thuật lại mọi chuyện một cách đơn giản với ông ấy.
Hiệu trưởng Trương nhìn hai người bị hại, nói: “Chuyện của lần này, các em chính là người bị hại trực tiếp, các em bên này có ý kiến gì không?”
Khâu Vân Vân mở miệng nói trước, “Nể tình bạn học bao lâu nay, chỉ cần cô ta trả lại tiền mua đồng hồ cho em, sau đó tự xin thôi học, như vậy thì em đây sẽ coi như là chưa có chuyện gì xảy ra cả.”
Ngô Tố Vi không nghĩ tới Khâu Vân Vân vừa mở miệng ra nói thế mà lại là bảo cô ta tự xin thôi học. Chuyện này sao lại có thể được kia chứ?
Chủ nhiệm Dương còn chưa kịp mở miệng ra nói cái gì mà cô ta đã ủy khuất nói ra trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-576.html.]
“Vân Vân, tớ sai rồi, tớ sai rồi, tớ trả tiền lại cho cậu, cậu cho tớ xin lỗi, cậu đừng làm cho tớ phải thôi học nữa có được không?”
Rốt cuộc Khậu Vân Vân vẫn là có chút mềm lòng, nhưng mà lại nhớ tới thời điểm cô ta vừa mới mất đồng hồ lúc trước chính là bởi vì Ngô Tô Vi vẫn luôn liên tục xúi giục cô ta. Làm cho cô ta đi tìm đến Cố Tri Ý để gây phiền toái, náo loạn ra một chuyện cười thật lớn, còn oan uổng cho người ta nữa.
Nhưng mà hiện tại nhớ lại những cái này cũng không có tác dụng gì.
Khâu Vân Vân cũng ngay tại lúc này mới bắt đầu suy nghĩ lại cẩn thận, Ngô Tố Vi lúc trước liều mạng xúi giục cô ta đi đổ oan cho Cố Tri Ý, chính là bởi vì để rửa sạch hiềm nghi của bản thân cô ta, còn có thể thuận tiện đổ oan cái tội danh ăn cắp này lên trên người Cố Tri Ý.
Bây giờ nghĩ lại lập tức cảm thấy có chút áy náy đối với Cố Tri Ý.
Cho nên những lời cầu tình bây giờ của Ngô Tố Vi nói ra Khâu Vân Vân cũng chỉ coi như là không nghe thấy gì.
Ngô Tố Vì thấy mọi người đều không để ý tới cô ta, lại bắt đầu nhìn sang hiệu trưởng Trường và chủ nhiệm Dương, nói rằng bản thân cô ta là người ở một huyện thành nho nhỏ để có thể thi được vào đây đã rất không dễ dàng.
Bản thân cô ta là bởi vì bị ma xui quỷ khiến cho nên mới có thể làm ra những chuyện như vậy, hiện tại đã biết sai rồi, hy vọng trường học có thể cho cô ta thêm một cơ hội nữa. Cô ta cũng sẽ tích cực phối hợp, bồi thường những tổn thất cho hai người bọn họ.
DTV
Hiệu trưởng Trương làm người dạy dỗ của bọn họ, đương nhiên là ông ấy biết thi đại đại học chính là một cơ hội để học sinh có thể thay đổi vận mệnh của chính bản thân mình, huống chi còn là ngôi trường có danh tiếng như Hoa Thanh. Lại càng thêm không đành lòng nhìn một học sinh cứ xuống dốc như vậy. Cho nên cuối cùng vẫn là lựa chọn đứng ra, nói thay cho Ngô Tố Vi một vài câu.
“Khụ khụ, là thế này, chuyện này, nếu đã tra ra manh mối rồi, thì ý kiến của trường học bên này đó chính là đánh dấu vi phạm nặng cho bạn học Ngô Tố Vi, bồi thường tổn thất cho bạn học Khâu Vân Vân và bạn học Lưu Vũ Đồng. Đương nhiên, trường học bên này cũng sẽ để bạn học Ngô Tố Vi công khai xin lỗi và dán thông báo. Không biết là các em có đồng ý với cách giải quyết này hay không?”
Khâu Vân Vân còn muốn nói cái gì lại bị Lưu Vũ Đồng ngăn lại. Giành nói trước: “Hiệu trưởng Trương, chúng em không có dị nghị gì cả, nhưng mà, em muốn cậu ta phải dọn ra khỏi phòng ký túc xá của chúng em.”