Hứa Vân bây giờ nhìn Ngô Tố Vi chính là nhìn thế nào cũng không thấy vừa mắt.
Người này còn là sinh viên của Thanh Hoa nữa đó?
Học cái gì tốt không học, sao lại đi học được cách trộm đồ vật của người khác thế này?
Chủ nhiệm Dương hiển nhiên cũng có cái suy nghĩ này, mọi người nói xem trong những người thi đậu Thanh Hoa, sao lại có cái loại người ăn trộm ăn cắp này chứ?
Đây còn không phải là đang thuần tuý bại hoại thanh danh của ngôi trường danh giá hàng trăm năm này hay sao?
“Đồng hồ, đồng hồ gì cơ?”
Ngô Tố Vi đến lúc này rồi vẫn còn nghĩ tới chuyện sống c.h.ế.t không chịu thừa nhận.
Nhưng mà Lưu Vũ Đồng lúc này đã không còn tốt tính như vậy nữa, từ buổi sáng lúc đồng hồ bị trộm mất cho đến hiện tại, cô ấy cảm thấy nước mắt trong hai mươi năm sống trên đời của mình đã sắp chảy đến khô kiệt luôn rồi.
Trong lòng lại càng thống hận người đã lấy trộm cái đồng hồ của cô ấy đi mất, cho nên vào thời điểm tất cả mọi thứ đều chĩa đầu giáo về phía Ngô Tố Vi, cô ấy cũng không thèm quan tâm cái gì mà tình cảm bạn cùng phòng với nhau nữa hết.
Trực tiếp tiến lên lục soát túi của Ngô Tố Vi, Ngô Tố Vi kiều mạng muốn tránh thoát, nhưng mà mấy người bạn cùng phòng khác thấy như vậy, đương nhiên là phải giúp đỡ Lưu Vũ Đồng rồi.
DTV
Cho nên chỉ một lúc sau, đã tìm thấy được cái đồng hồ được cất trong túi trong của áo khoác trên người Ngô Tố Vi.
Vừa mở ra, mọi người vừa nhìn tức khắc liền nhận ra đây chính là cái đồng hồ mà Lưu Vũ Đồng vừa mới bị trộm mất kia.
Bây giờ cũng không cần phải nói cái gì nữa cả, mọi chuyện cũng đã được làm sáng tỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-575.html.]
Cho dù Ngô Tố Vi là muốn nói cái gì thêm đi chăng nữa thì cũng đã hết đường chối cãi.
Mọi người đều dùng ánh mắt thất vọng, hoặc là ánh mắt oán giận để nhìn cô ta.
Ngô Tố Vi bên này thì không cần phải nói, Hứa Vân thấy ánh mắt của mọi người liền biết, mọi chuyện thật đúng là giống như những gì chị đã nghĩ. Không nghĩ tới bản thân mình chỉ là ngầm mua cái đồng hồ mà thôi, còn dẫn tới nhiều chuyện xảy ra như vậy.
“Được lắm, thật sự không nghĩ tới cô vậy mà lại là một tên ăn trộm.” Hứa Vân vừa mở miệng ra đã nói như thế một phen.
Thời điểm ban đầu Ngô Tố Vi còn im lặng không nói lời nào, chờ đến lúc sau, ngay thời điểm Hứa Vân mắng càng ngày càng khó nghe, mới phẫn nộ mà hô lên một câu: “Chị tận mắt nhìn thấy tôi trộm à? Cứ thế mà nói là do tôi trộm à?”
Không nghĩ tới đã đến tận thời điểm nhân chứng vật chứng đều đủ cả rồi thế này, mà Ngô Tố Vi còn có thể đúng tình hợp lý mà nói ra cái lời lẽ như thế.
Ngay cả chủ nhiệm Dương đang đứng ở phía sau cũng không nhìn tiếp được nữa, nói thẳng ra: “Được rồi, về trường học trước đi đã, chuyện này hy vọng em có thể cho chúng tôi một lời giải thích. “
Chủ nhiệm Dương nói cho cùng thì cũng phải cố kỵ thanh danh của trường học, không thể nào nháo đến khó coi ở ngay trước mặt nhiều người như vậy được.
Cuối cùng thì mọi người đều phải trở về, nhưng mà cái đồng hồ mà Hứa Vân đang đeo trên tay kia, hiển nhiên là Khâu Vân Vân cũng không có ý định lấy về lại.
Cái đó càng nhìn lại càng không thể thích ứng được nữa.
Nhưng mà nếu như muốn cô ấy cứ như vậy mà buông tha cho Ngô Tố Vi, ngẫm lại liền cảm thấy không cam lòng, cho nên vẫn phải quay về trường học xem thử xem nên xử lý như thế nào mới tốt.
Lưu Vũ Đồng cảm thấy mỹ mãn mà lấy lại được cái đồng hồ của chính bản thân mình, cái loại tâm tình như mất mà tìm lại được này cũng chỉ có cô ấy có thể lĩnh hội được.
Tuy rằng bản thân cô ấy lần này không có tổn thất gì, nhưng mà nghĩ lại chuyện đã từng ở cùng trong một phòng ngủ với người giống như Ngô Tố Vi vậy, càng nghĩ lại càng cảm thấy ghê tởm.
Lần này trở về nhất định phải làm trường học khai trừ như vậy học sinh, phải để cho trường học đuổi học sinh viên như vậy, nếu không lúc nói ra ngoài là mình đã từng chung phòng ngủ với một tên trộm, thì người khác sẽ cảm thấy như thế nào chứ?