Hứa Vân thấy Khâu Vân Vân thật đúng là sinh viên của đại học Thanh Hoa, những người đi phía sau kia hẳn là lãnh đạo trường học, có chút kích động lại cũng có chút co quắp mà nói: “Đúng, đúng vậy, người kia ngày hôm nay vừa mới mang một cái đồng hồ đến cho chị, chị thấy nó vẫn còn rất mới, liền nói cô ta chờ một lát, chờ chị về nhà lấy tiền đã. Vậy, vậy chúng ta đây là... “
Hứa Vân bây giờ đã có chút hoài nghi, chỉ là mua một cái đồng hồ thôi sao lại cần phải có cái đội hình lớn đến như vậy kia chứ?
“Chị Hứa, chuyện là thế này, hiện tại chính là tình huống như này, một người bạn học khác của em cũng đúng lúc bị trộm mất một cái đồng hồ, cho nên em đoán là tên kia hẳn là người đã lấy trộm đồng hồ đi sau đó bán qua tay cho chị. Thật sự không dám giấu giếm gì chị, cái đồng hồ đang được đeo trên của tay chị kia thật ra là cái mà em bị trộm đi mất, chị xem một chút thử xem, phần rìa của dây đồng hồ có phải là bị mất một chút hay không?”
Khâu Vân Vân bây giờ cũng không che giấu gì nữa, trực tiếp nói ra rõ ràng luôn mọi chuyện với Hứa Vân.
Hứa Vân nghe thấy mấy lời này, tức khắc kinh ngạc, rốt cuộc thì thời điểm mà chị vừa mới mua được về tay, cũng đã nghiêm túc xem qua rồi, chỗ không hài lòng duy nhất đó chính là chỗ bị khuyết ở phần dây đồng hồ kia, nhưng may là chỗ đó cũng tương đối kín đáo, cho nên cũng không bị bao nhiêu người phát hiện ra cả.
“Cái, cái đồng hồ này thật ra là của em ư?” Tuy là hỏi như vậy, nhưng mà trong lòng Hứa Vân cũng đã tự mình rõ ràng, phỏng chừng cũng là do người ban nãy trộm đi sau đó lại bán qua tay cho chị.
Nghĩ như vậy, trong lòng Hứa Vân cũng cảm thấy bực bội, càng là hận c.h.ế.t cái tên ăn trộm này.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Khâu Vân Vân, trong lòng Hứa Vân lại càng cảm thấy tức giận hơn.
Vì thế nhìn một đám người các cô nói: “Được, vậy chúng ta mau đi thôi, nếu mà chậm trễ một lát nữa thì cô ta sẽ chạy mất đấy.”
Đoàn người cứ như vậy mà hấp tấp chạy tới cửa hàng bách hoá.
Mà Ngô Tố Vi bên kia đang ở trong quầy, thời điểm lúc đầu còn nhàn nhã mà đi dạo thăm thú ở trong quầy.
Nhưng mà chờ chờ một hồi, càng chờ trong lòng lại càng cảm thấy không tốt, giấu kỹ đồng hồ xong, liền vội vàng mà đi ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-574.html.]
Chỉ là vừa mới đi đến cửa của tòa nhà bách hóa lớn, liền vừa vặn đụng phải đám người Khâu Vân Vân đang chuẩn bị đi vào bên trong.
Nhìn thấy Hứa Vân mang theo đoàn người Khâu Vân Vân đi qua, trong lòng Ngô Tố Vi lại càng thêm bất an. Nghĩ rằng bọn họ chắc là vẫn còn chưa nhìn thấy cô ta, đang chuẩn bị tránh mặt đi.
Nhưng mà Hứa Vân đã sớm nhìn thấy Ngô Tố Vi rồi, liền chỉ ngay vào cô ta, cao giọng hô: “Chính là cô ta, chính là cô ta.”
Đám người Khâu Vân Vân lập tức nhìn qua bên kia, liền nhìn thấy được Ngô Tố Vi vốn dĩ đã nói với mọi người là đau bụng, thế nhưng bây giờ lại đang xuất hiện ở tòa nhà bách hóa lớn này.
Vẻ mặt của Khâu Vân Vân không thể tưởng tượng nổi nhìn Ngô Tố Vi: “Vi Vi, cậu không phải là nói cậu bị đau bụng hay sao? Làm sao lại....
Câu nói kế tiếp không cần nói cũng biết, vẻ mặt của mọi người cũng là không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Ngô Tố Vi.
Bị nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm vào như vậy, Ngô Tố Vi cho dù là có năng lực tiếp nhận rất cao thì lúc này cũng đã có chút vô thố.
DTV
Đặc biệt là khi nhìn thấy chủ nhiệm Dương cùng với chủ nhiệm của lớp cô ta đang theo học Nghiêm Văn Anh cũng đi theo phía sau.
Ngô Tố Vi khẩn trương nhéo nhéo góc áo của mình, rồi sau đó cố gắng gượng cười nói: “Tớ, tớ tới mua chút, mua chút đồ vật.”
Đến tận lúc này rồi mà Ngô Tố Vi vẫn còn nghĩ rằng nếu cô ta sống c.h.ế.t không chịu thừa nhận thì vẫn có thể trốn tránh qua mặt được.
Chỉ là bị Hứa Vân vô tình vạch trần.
“Cái đồng hồ trên người cô đâu? Cô lấy ra đây cho vị bạn học này xem qua một chút, xem đó có phải là cái đồng hồ của cô ấy bị mất hay không?”