Lưu Vũ Đồng nhìn mọi người, nói: “Tớ nhớ rõ ràng buổi tối ngày hôm qua sau khi tớ nói chuyện với các cậu xong, tớ liền đem đồng hồ bỏ vào trong ngăn tủ, sau nđó tất cả mọi người chúng ta đều cùng đi rửa mặt với nhau. Sau khi trở về thì tớ trực tiếp đi ngủ luôn, tớ cũng không hề mở ngăn tủ ra để kiểm tra. Vẫn còn đang nằm trên trong đó sao bỗng nhiên lại không thấy đâu nữa kia chứ?”
Lưu Vũ Đồng hung hăng nắm chặt mái tóc của mình, cái đồng hồ đó là do cô ấy thật vất vả thuyết phục mãi người trong nhà mới chịu mua cho cô ấy. Bây giờ lại không thấy đâu nữa cả. Vậy phải làm sao bây giờ?
Mọi người đều sôi nổi nói lời an ủi: “Không có việc gì, không có việc gì, nếu không thì bọn tớ giúp cậu cùng tìm nó nhé, có lẽ là bị rơi ở chỗ nào đó rồi cũng nên?”
Thật ra mọi người nói như vậy, cũng chỉ là bởi vì muốn rửa sạch đi hiềm nghi trên người của chính bản thân mình mà thôi.
Nói cho cùng thì mọi người đều ở chung với nhau trong một cái phòng ngủ, cái thứ đó mất mất rồi, vậy còn không phải là những người có mặt trong phòng ngủ này có hiềm nghi lớn nhất hay sao? Cho nên mọi người đều phải cố gắng loại bỏ hiềm nghi trên người mình trước cái đã.
Vì thế ngay lập tức chạy đi kiểm tra toàn bộ một lần những chỗ xung quanh chỗ mà mình nằm ngủ.
Ngô Tố Vi cũng ở trong đám người đó, cũng thể hiện ra cái bộ dáng cực kỳ sốt ruột thay cô ấy, sau đó cũng rất thoải mái hào phóng mà xóc tung đồ vật của cô ta lên.
Mọi người đều nhìn qua, vậy thì hiềm nghi của cô ta cũng cũng đã được loại bỏ rồi.
Chờ đến lúc tất cả mọi người tìm khắp một vòng vẫn không tìm được, Lưu Vũ Đồng đã có chút tuyệt vọng.
Cứ như vậy mà ngơ ngơ ngác ngác ngồi ở trên cái giường đệm của mình, yên lặng rơi nước mắt.
Khâu Vân Vân cũng là người đã từng bị mất qua đồng hồ đeo tay, giữa hai người bọn họ thật sự nảy sinh ra cái loại cảm giác gọi là đồng bệnh tương liên.
Khâu Vân Vân đi lên ôm lấy Lưu Vũ Đồng an ủi một phen, cuối cùng nói: “Vũ Đồng, chúng ta vẫn cứ là đi nói với giáo sư đi, để trường học bên kia ra mặt, cho chúng ta một lời giải thích rõ ràng.”
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-572.html.]
Cuối cùng Khâu Vân Vân đã nghĩ ra một phương pháp giải quyết như vậy, trước đây vẫn luôn nghĩ đó chỉ là một việc nhỏ, cũng không dám đi báo công an. Nhưng mà tính đến hiện tại thì đây đã là lần thứ hai chuyện này xảy ra ở ngay trong phòng ngủ của bọn họ. Người này rõ ràng chính là kẻ lần trước tái phạm.
Nhưng mà cũng bởi vì chuyện lần này mà trong lòng Khâu Vân Vân lại tiêu trừ đi hơn phân nửa sự ghét bỏ đối với Cố Tri Ý.
Rốt cuộc thì người ta không còn ở trong ký túc xá nữa, vậy mà vẫn còn có thể theo dõi người khác sít sao mỗi ngày được hay sao?
Ngẫm lại liền cảm thấy chuyện này không có khả năng.
Chỉ là cô ta cũng không nói cái gì, hết thảy vẫn phải chờ đến lúc tra ra manh mối của chuyện này đã rồi hẵng nói sau.
Sau khi Lưu Vũ Đồng hơi chút bình tĩnh trở lại, nghe thấy được kiến nghị của Khâu Vân Vân, khẽ gật đầu.
“Được, vậy chúng ta bây giờ liền đi tìm giáo sư đi.”
Những người bạn học khác hai người các cô đều bảo bọn họ cứ đi học trước đi, sau đó hai người Khâu Vân Vân và Lưu Vũ Đồng cùng đi đến phòng giáo vụ.
Tìm được chủ nhiệm của khoa, nói qua đại khái những chuyện đã xảy ra cho người ta nghe một chút.
Bên này tại thời điểm Ngô Tố Vi rời đi, còn làm bộ rất đầy đủ các bước mà tiến lên quan tâm nói vài câu.
Người không biết, thật sự sẽ cho rằng là cô ta đang bất bình thay cho hai người Khẩu Vân Vân nữa cơ đấy?
Chờ đến thời điểm mọi người đều chuẩn bị đi học rồi, lại giả bộ như bụng mình đau, nói là đi WC, trên thực tế lại đang chuẩn bị đi ra ngoài, sau đó đem cái đồng hồ này giao đến trong tay cho Hứa Vân.
Để tránh chính bản thân mình nắm nó trong tay lại đêm dài lắm mộng.