Lưu Vũ Đồng kéo tay cô ta, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Vân, đồng hồ của cậu tìm được chưa?”
“Đúng vậy, Tiểu Vân, gần đây cậu đã tìm vài ngày rồi, có tin tức gì chưa?”
Lữ Mỹ Quân ở bên canh nghe thấy cũng quan tâm hỏi.
Khâu Vân Vân lắc lắc đầu, nói: “Vẫn chưa tìm được?”
“Không sao đâu, tớ tin rằng chắc chắn cậu có thể tìm lại được.” Mọi người cũng đều an ủi cô ta.
DTV
Ngô Tố Vi bên này vì để mình không có vẻ không hợp đàn, còn giả vờ giả vịt tiến lên an ủi Khâu Vân Vân vài câu.
Vốn Khâu Vân Vân còn muốn nói cho mọi người manh mối mà cô ta vừa phát hiện. Nhưng mà cô ta nghĩ lại, nếu bây giờ nhiều người biết chuyện thì khó giữ được bí mật, cho nên liền nhịn xuống.
Nhưng mà vào ngày hôm sau, khi đi đến phòng học, mọi người nhìn thấy được cái đồng hồ mới trên tay của Lưu Vũ Đồng đều không tránh khỏi phải hâm mộ một phen.
Cố Tri Ý cứ nhìn như vậy, lại như cố ý vô tình mà dùng dư quang quét về phía Ngô Tố Vi đang ngồi ở một bên đó.
Cũng không biết là người này còn có thể nhẫn nhịn tới lúc nào rồi mới ra tay nhỉ?
Lúc trước khi Cố Tri Ý nghe được từ trong máy nghe lén cũng đã đoán được đại khái rồi, bây giờ chỉ cần hơi tưởng tượng một chút, liền biết được, người này đang chuẩn bị có cái chủ ý gì.
Nhưng mà, cho dù là cô ấy có muốn làm thế nào đi chăng nữa, thì Cố Tri Ý cũng đều muốn giúp cô ấy một tay.
Dù sao Lưu Vũ Đồng vẫn phải cố kỵ cảm xúc của Khâu Vân Vân, thời điểm ở trong phòng ngủ, cũng không dám lấy cái đồng hồ của mình ra ngoài quá nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-571.html.]
Những thời điểm như là rửa mặt, mọi người đều sẽ đem đồ vật cá nhân của bản thân mình cất đặt ở trong ngăn tủ của riêng mình.
Bởi vì sợ đây là ngày đầu tiên người ta vừa mới mua cái đồng hồ mới này mà đã bị mình trộm đi mất thì hiềm nghi quá lớn. Cho nên Ngô Tố Vi đã tự nhịn suốt một ngày, chờ đến buổi tối ngày hôm sau, Ngô Tố Vi đi cùng với mọi người cùng đi rửa mặt, bản thân cô ta đã tắm rửa xong xuôi rồi thừa dịp không có ai vội vàng quay trở về phòng ngủ.
Bởi vì đã biết được thói quen của mấy người bạn cùng phòng này của mình, cho nên cô ta rất nhanh đã tìm ra được chìa khoá mở ngăn tủ của Lưu Vũ Đông. Lại hai ba cái mở được ngăn tủ ra, lấy cái đồng hồ đang nằm bên trong đó đi mất.
Nhưng mà cô ta cũng biết, nếu cô ta giấu ở ngay trong phòng ngủ thì chắc chắn sẽ bị người khác lục soát ra được, cho nên vẫn là dựa theo quy tắc cũ.
Giấu ở trong góc tường mà cô ta phát hiện ra phía dưới ký túc xá, dùng hộp sắt để đựng lấy cái đồng hồ, sau đó dùng gạch với cả bùn đất xung quanh để có thể che giấu cho cái hộp thật tốt.
Sau đó lại giả bộ như thể bản thân cũng chỉ vừa mới rửa mặt xong, đi cùng với mọi người vừa nói vừa cười quay trở về phòng ngủ.
Trở lại phòng ngủ bởi vì thời gian cũng không còn sớm nữa, cho nên mọi người đều tự mình thu dọn lại đồ đạc của bản thân thật tốt liền lên giường đi ngủ luôn.
Chờ đến ngày hôm sau tỉnh dậy, thời điểm chuẩn bị đi học, Lưu Vũ Đồng mở cái ngăn của của cô ấy ra mới phát hiện ra rằng cái đồng hồ kia của cô ấy không thấy đâu nữa cả.
Thời điểm ban đầu còn tưởng là nó chỉ bị quần áo của cô ấy che lấp mất mà thôi, chờ đến lúc lật qua một lần toàn bộ đống quần áo của cô ấy lên rồi vẫn không thể tìm thấy cái đồng hồ của cô ấy đâu cả.
Tức khắc cô ấy có chút hoảng loạn, vội vàng tìm kiếm khắp nơi trên mặt đất.
Khâu Vân Vân phát hiện ra cô ấy khác thường, liền dò hỏi:” Làm sao vậy, Vũ Đồng, cậu đang tìm cái gì thế, chúng ta mau đi học thôi.”
Lập tức thấy Lưu Vũ Đồng có chút khóc không ra nước mắt mà nhìn Khâu Vân Vân, giọng nói pha chút khóc nức nở nói: “Tiểu Vân, đồng hồ của tớ cũng không thấy đâu nữa cả!”
“Cái gì cơ?”
Mọi người vốn dĩ đang định đi ra khỏi ký túc xá ngay lập tức dừng bước chân lại, tất cả đều xúm qua đây.