Mà không giống đời sau, sau khi sửa lại hình thức kinh doanh này, khi đó khách hàng chính là thượng đế, những người bán hàng kia còn có thể bày sắc mặt cho thượng đế xem sao?
Đó là không thể nào.
Đương nhiên bây giờ, tình huống này đúng là rất phổ biến, cho nên cũng không cảm thấy kinh ngạc.
Ngô Tố Vi xỏ chân vào giày để thử cảm giác được đi giày. Đúng là không cần phải nói, đồ vật này đắt đúng là cũng có cái lý của đắt.
DTV
Vừa mang vào chân, xúc cảm mềm mại kia giống như vừa được đạp lên đám mây vậy.
Ngô Tố Vi đi vài bước, càng đi càng thoải mái. Vì thế liền nói với người bán hàng: “Tôi lấy đôi này, lấy cho tôi đôi mới, gói vào đi.”
Giọng nói này có thể nói là vô cùng giàu có.
Người bán hàng cũng không ngờ cô ta sẽ mua, nhưng mà lúc này, người bán hàng cũng nhận mệnh đi đến ngăn tủ phía dưới, lấy một đôi giày mới ra.
Ngô Tố Vi bên này cảm thấy sung sướng lấy tiền ra thanh toán, mang theo giày liền chuẩn bị lại đi dạo một vòng nữa. Ai biết, vừa mới đi ra khỏi tiệm giày đã bị người kéo lại.
“Ôi chao, em gái à, chị đợi em mấy ngày rồi đó.” Hứa Vân ở quầy bán quần áo của cô ta nhìn sang đã lâu, càng xem càng giống, cho nên vừa mới thấy Ngô Tố Vi bước ra ngoài, liền kéo cô ta lại.
Ngô Tố Vi bị người kéo một cái, lập tức cảm thấy không vui, lại nhìn thấy người đến là người lúc trước đã mua đồng hồ của cô ta, nhưng cô ta cũng không ngờ lần trước cô ta cũng đã ngụy trang, vậy mà Hứa Vẫn còn nhận ra cô ta.
Phản ứng đầu tiên của cô ta là phủ nhận: “Chị... chị gái à, chị nhận sai người rồi.” Nói xong liền muốn đẩy Hứa Vân ra rồi bước nhanh rời đi.
“Ôi, em gái, em gái à, em cũng không cần phủ nhận, chị đây cũng không có ý gì cả.
Chỉ muốn hỏi em một chút xem cái đồng hồ lần trước em còn không, bên này chị không phải lại có một em gái nữa cũng muốn mua sao? Còn về phía giá cả thì dễ nói, dễ nói thôi.” Hứa Vân trực tiếp nói thẳng vào vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-569.html.]
Bây giờ không cho phép giao dịch, cô ta cũng biết cho nên kéo Ngô Tố Vi đến một góc, câu này cũng là thấp giọng nói ra.
Ngô Tố Vi thấy mình cũng đã bị nhận ra rồi nên cũng không cần thiết phủ nhận nữa. Miễn cưỡng cười vui nói: “Ha ha, ánh mắt của chị tốt ghê, nhưng mà em cũng chỉ có một chiếc đồng hồ này thôi.”
Ngô Tố Vi cũng không biết đối phương là có ý gì, nhưng cô ta vẫn giữ lại một chút cảnh giác.
“Haizz, không có việc gì, chị chỉ hỏi thay em gái chị thôi, em gái này đồng ý trả một trăm khối để mua đó, nếu em mà có thì thông báo với chị một câu nhé.” Hứa Vân làm mặt quỷ nói.
Giống như là thật sự có chuyện tốt chiếu cố cô ta vậy.
Ngô Tố Vi nghe thấy câu một trăm khối, đôi mắt cũng sáng lên, nhưng mà nghĩ đến chiếc đồng hồ này của cô ta là do......
Đang chuẩn bị từ chối, lại nghe thấy Hứa Vân nói: “Được rồi, chị cũng không thể rời đi lâu lắm, đến lúc nào có hàng thì em cứ tới nơi này thông báo cho chị biết. Chị đây làm việc thì em cứ yên tâm.”
Hứa Vân vỗ bộ n.g.ự.c ra vẻ ta là người tốt, em có thể tin vào chị. Bây giờ Ngô Tố Vi cũng suy nghĩ, mình có nên ra tay tiếp không?
Nhưng mà mục tiêu còn chưa xác định, cũng chỉ có thể quay về trường học lại nói.
Chờ tới bên cạnh trường học, cô ta cố ý tìm một nơi, thay đổi giày mới vào.
Này vừa lên chân, dậm dậm hai bước.
Cất đôi giày cũ lúc trước vào hộp.
Tới trường học, bây giờ cơ bản mọi người cũng đều cơm nước xong quay về phòng ngủ rồi, cho nên cũng không có mấy người đi chú ý tới đôi giày mới trên chân cô ta.
Nhưng mà Ngô Tố Vi không thèm để ý đến những chuyện đó, chỉ ngâm nga tiểu khúc đi về ký túc xá.
Vừa đến ký túc xá, thấy mọi người đều ở đây, nhiệt tình chào hỏi với mọi người, liền làm bộ vô tình giơ đôi giày của cô ta ra cho mọi người nhìn thấy. giống như sợ người khác không biết vậy.