Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 567

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:14:55
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng cô không nói gì: “Lần sau cố gắng nhiều hơn nữa, học tập theo anh trai kìa, chắc chắn lại đứng nhất lớp học mà thôi.”

Nói đến đây thì Nhị Bảo đã vô cùng đau khổ. Rõ ràng đều là song sinh với nhau, vì sao đầu của anh trai lại thông minh như vậy chứ?

Chính cậu bé đi nói mình và Đại Bảo là anh em song sinh nhưng họ lại không tin, lúc đầu dáng dấp của hai người đã không giống nhau. Bây giờ thành tích lại càng khác nhau. Chênh lệch lớn như vậy nên nói họ là song sinh thì cũng không ai tin nữa.

Nói đến vấn đề này Nhị Bảo lại càng khó chịu.

Chắc chắn là do anh trai ra đời trước cậu nên đã hấp thu hết chất dinh dưỡng rồi, nên anh trai mới thông minh như thế, còn cậu bé làm em trai quá bị thiệt thòi rồi. Cái gì cũng bị anh trai cướp hết rồi.

“Mẹ, mẹ có thể sinh chúng con lại một lần nữa không, con sẽ quay lại làm anh trai.”

“Phốc!” Cố Tri Ý nghe Nhị Bảo nói mà không nhịn được phải phì cười.

“Vì sao? Làm em trai không tốt hơn sao?” Cố Tri Ý hỏi.

“Không tốt, anh trai đã hấp thu chất dinh dưỡng hết rồi, mẹ xem con đầu hơn anh trai biết bao.” Nhị Bảo ngoác miệng phản bác.

Cố Tri Ý đỡ trán.

Đứa bé này, cũng không biết nghĩ sao nữa.

“Nhị Bảo à, con cảm thấy anh trai con thông minh hơn so với con là bởi vì anh trai con sinh ra trước con sao?”

Nhị Bảo gật đầu.

“Nhưng mẹ lại cảm thấy không phải vậy đâu.” Cố Tri Ý nói.

“Vì sao lại không phải?” Nhị Bảo khó hiểu.

“Thật ra mẹ lại cảm thấy, bởi vì anh trai con cố gắng nên mới có thành tích tốt như vậy. Con nghĩ lại thử xem, ngày thường lúc con đang chơi, có phải anh trai con vẫn đọc sách hay không? Khi con làm việc riêng, có phải anh trai con vẫn luôn nghiễm túc nghe giáo viên giảng bài đúng không nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-567.html.]

Nhị Bảo ngẫm nghĩ một lát, mới không thể không thừa nhận chuyện này, gật đầu.

“Vậy... vậy mẹ ơi, nếu con cũng nghiêm túc giống anh trai con thì có phải con cũng có thể lấy một trăm điểm không?”

Cố Tri Ý gật gật đầu: “Có thể được một trăm điểm hay không thì mẹ không biết, nhưng mà chắc chắn là thành tích của con sẽ tốt hơn so với bây giờ.”

Nhị Bảo nắm chặt tay, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vậy thì... mẹ ơi, từ giờ trở đi con phải nghiêm túc học tập.”

Cố Tri Ý lộ ra nụ cười vui mừng của người mẹ già.

Không tồi không tồi.

Nhị Bảo có lòng đua đòi này cũng tốt, trên trình độ nhất định nào đó cũng có thể đốc thúc cậu nhóc lấy người giỏi hơn mình để làm gương để noi theo.

Cuối cùng mới dỗ dành xong Nhị Bảo, cậu nhóc này, chính là ba ngày hai bữa, đầu óc đều chứa mấy thứ tư tưởng kỳ diệu .

Cuộc sống cứ thế trôi qua bình thản một thời gian, Cố Tri Ý cũng không đặt tâm tư gì nhiều ở trên người Ngô Tố Vi nữa.

Chỉ là, chiếc đồng hồ mà Khâu Vân Vân mất đi kia, không biết như thế nào mà trong lúc vô tình lại bị Khâu Vân Vân nhìn thấy ở trong tay một người bán hàng ở chợ.

Khâu Vân Vân còn tính là có đầu óc, đầu tiên là khen người bán hàng kia một hồi, lại chậm rãi mọi thông tin từ miệng cô ta.

“Haizz, chiếc đồng hồ này hả, là do tôi mua lại ở trong tay người khác đó, cũng phải tốn mất 80 đồng tiền cơ đấy.”

Khâu Vân Vân lập tức liền bắt lấy tay người bán hàng kia.

“Mua? Mua ở nơi nào?” Lúc này hiển nhiên Khâu Vân Vân lại hơi vội vàng.

Cũng không chú ý đến sức lực trên tay.

DTV

“Chao ôi, tôi nói cô nha, sao lại kỳ quái như vậy chứ?” Người bán hàng kia không kiên nhẫn đẩy Khâu Vân Vân đang kéo tay cô ta ra, rồi dùng vẻ mặt kỳ quái nhìn Khâu Vân Vân đang đứng trước mắt này. Tại sao lại vừa đi lên đã hỏi đồng hồ của cô ta, lại còn lôi kéo tay cô ta, dáng vẻ này, nhìn như là muốn nhắm vào đồng hồ của cô ta vậy.

Người bán hàng còn lùi về phía sau vài bước theo thói quen.

Loading...