Cố Tri Ý sờ lên cằm mình, không khỏi rơi vào trầm tư.
“Nghĩ gì thế? Sao lại nhập thần như vậy?” Hồ Tư Tuệ ngồi bên cạnh dụng vào cánh tay của Cố Tri Ý.
Lúc này, mới vừa ăn cơm trong nhà Cố Tri Ý xong, cô lắc đầu, nói: “Không có gì. Đúng rồi, bây giờ trời tối như vậy rồi, hay là cô ở lại đây một đêm đi!”
“Không có việc gì cả, tôi có mang theo đèn pin, bây giờ đi về cũng không trễ lắm đâu.”
Nghe cô ấy nói vậy thì Cố Tri Ý cũng không giữ lại, sau đó đứng lên tiễn Hồ Tư Tuệ ra ngoài.
DTV
Chờ sau khi cô ấy đã đi rồi, cô lại dọn chén đũra, thả vào trong không gian, cho mấy đứa bé tắm rửa xong xuôi, đến khi Cố Tri Ý nằm một mình trên giường thì cảm thấy chuyện này không thích hợp lắm.
Nhưng hiện tại, Cố Tri Ý cũng chỉ mới nghi ngờ mà thôi, dù sao cô cũng chỉ suy đoán từ cuộc đối thoại của Ngô Tố Vi.
Chỉ mới ngần ấy tin tức phiến diện thì vẫn quá qua loa rồi.
Cho nên Cố Tri Ý cần phải quan sát nhiều hơn. Cô phải xem thử sau này Ngô Tố Vi còn có hành động gì lạ thường hay không.
Vừa khéo vào ngày hôm sau lại có một đợt thi thử. Trên cơ bản, kiến thức năm nhất đều là lý thuyết, nên lý thuyết tương đối nhiều, mà ở mỗi tiết học Cố Tri Ý và Hồ Tư Tuệ đều rất chăm chỉ ghi chú lại nên họ không quá lo lắng cho kỳ thi đợt nay.
Thành tích của cuộc thi rất nhanh đã có, Cố Tri Ý còn cố tình nhìn xem thành tích của Ngô Tố Vị, thành tích của người này thế mà còn không bằng Phương Nguyệt.
Nhưng nghe nói trước kia thành tích của Ngô Tố Vi còn không tệ mà. Việc này hơi thú vị rồi đây.
Người khác hỏi đến thành tích của cô ta, Ngô Tố Vi lập tức cà lăm, sau đó còn nói cái gì mà lần này phát huy không được tốt.
Cố Tri Ý quan sát cô ta, người này hầu như mỗi ngày đều đi xã giao, có thể học tốt thì cũng rất kỳ lạ đó.
Nhưng tóm lại vẫn cảm thấy có điểm nào đó không đúng lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-566.html.]
Ngô Tố Vi cho người ta cảm giác không hề giống như một người đến trường chăm chỉ học hành, lại giống như muốn phát triển phiếu cơm của mình hơn.
Trong máy nghe lén, Cố Tri Ý đã nhiều lần nghe thấy cô ta mập mờ với người người đàn ông khác.
Cũng không biết một cô gái có khuôn mặt thanh tú này lại có sức hấp dẫn lớn như vậy.
Đương nhiên có rất nhiều thứ Cố Tri Ý nghĩ không ra, nhưng cô cũng không thể vì người ta mà mặc kệ cuộc sống của mình được.
Cho nên cũng chỉ hơi chú ý đến một chút rồi thôi, vì dù sao nếu đã có quỷ thì sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ ra, tạm thời cứ thế đã.
Mấy ngày trước cũng là ngày thi của hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo. Hôm nay, Cố Tri Ý vừa đẩy cửa viện ra đã nhìn thấy Đại Bảo hào hứng chạy đến. Cậu bé cầm lấy bài thi của mình khoe khoang trước mặt Cố Tri Ý, để cô nhìn thấy rõ điểm một trăm trong bài thi của mình.
Cố Tri Ý chỉ thấy của mỗi Đại Bảo thì hỏi: “Nhị Bảo thì sao? Thi rớt rồi à?”
Đại Bảo lại ra vẻ thần bí xích lại gần lỗ tai Cố Tri Ý, nhỏ giọng nói: “Mẹ, Nhị Bảo thi đã rất tốt rồi, mẹ đừng mắng em ấy.”
Cố Tri Ý: Thế này là có bao nhiêu không yên tâm cô vậy chứ? Còn cố ý dặn dò trước một câu.
Được rồi. Dù sao với Nhị Bảo, Cố Trị Ý cũng đã hình thành thói quen rồi. Thế là cô gọi: “Nhị Bảo, mẹ đã trở về rồi, con thi cử thế nào rồi? Cho mẹ xem thử.”
Nói xong hơn nửa ngày cũng không thấy Nhị Bảo trả lời lại, Cố Tri Ý còn đang chuẩn bị đi qua phòng tìm thì Nhị Bảo đã chậm chạp bước ra.
Trong tay đang nắm chặt bài thi, đi từng bước từng bước đến trước mặt Cố Tri Ý.
Cậu bé cũng biết, bài thi này là phải cho phụ huynh ký tên, sớm muộn gì mẹ cũng sẽ biết nên cứ thế mà đẩy bài thi đến.
Cố Tri Ý nhìn trên bài thi ngữ văn là tám mươi điểm. Ừm, cũng không tệ.
Lại nhìn xuống bài thi toán. Ha ha, sáu mươi.
Đây là có bao nhiêu không chào đón toán học thế này?