Lấy ơn báo oán?
Không có chuyện đó! Nếu bản thân cô cứ nhịn xuống như vậy thì sắp thành Ninja rùa rồi.
Vì vậy, loại người này vẫn rất thích hợp với gậy ông đập lưng ông. Cô cũng phải làm cho đối phương nếm thử cảm giác thân bại danh liệt là thế nào
Cho nên khi Cố Tri Ý quay lại trường học đã vô tình hay cố ý mà bắt gặp Ngô Tố Vi tiếp xúc với ai đó.
Nhiều lần trong lúc vô tình đã thấy được cô ta đi theo Lư Vĩ, hai người lôi lôi kéo kéo, Cố Tri Ý lập tức đoán được hai người này hẳn là đã có giao dịch gì đó. Đặc biệt là khi Ngô Tố Vi có loại phản ứng thế kia thì càng thêm có ý vị sâu xa rồi.
Cho nên cô đã dứt khoát bảo Mông Mông làm một chiếc máy nghe lén đính lên quần áo Ngô Tố Vi, dù cô ta có thay quần áo ra thì cũng không vấn đề gì, nó sẽ tự động tìm kiếm mục tiêu mà đính lên một lần nữa.
Đương nhiên, đồ vật cao cấp như thế thì Cố Tri Ý phải tiêu tốn không ít tiền không gian.
Lúc này, cô vẫn còn đau lòng một hồi.
Sau đó Cố Tri Ý chỉ ngồi đợi cá cắn câu mà thôi.
DTV
Từ sau khi Lâm Quân Trạch đến trường học một chuyến thì lời đồn về cô đã không cần tấn công mà tự phá, chỉ là mọi người vẫn mang tâm trạng xem kịch vui.
Gần đây Lư Vĩ cũng không dám đến tìm Cố Tri Ý nữa. Chồng của người ta còn ở đây, nếu tùy tiện có thể gán cho anh ta tội danh phá hỏng hôn nhân của quân nhân. Bản thân anh ta không phải là chịu không nổi sao?
Cho nên hai ngày này, anh ta không đến tìm Cố Tri Ý mà bắt đầu tìm kiếm Ngô Tố Vi.
Ngô Tố Vi tức giận ngước mắt nhìn Lư Vĩ: “Ôi, đã nói ở trường học thì anh bớt đến tìm tôi, như thế này bị người ta tìm thấy thì không hay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-565.html.]
Lư Vĩ cũng không để ý, dù sao mỗi lần Ngô Tố Vi đều nói như thế cả.
“Nha Nha, hôm nay trong nhà tôi đã gửi tiền sinh hoạt phí cho tôi, a, tôi cũng cho cô cái này luôn, cô không cần tiết kiệm giúp tôi.”
Ngược lại hôm nay Lư Vì lại rất hào phóng, cứ như vậy mà móc một xấp tiền giấy từ trong túi ra. Và cứ như thế mà lén lút nhét cho Ngô Tố Vi.
Gần đây Ngô Tố Vi cũng rất túng thiếu, không có việc gì thì lại ve vãn mấy bạn học nam bản địa mời ăn cơm, nhưng vì hình tượng cô ta còn phải giả vờ từ chối hết mấy lần sau mới đồng ý.
Nghĩ đến bản thân đã hơn nửa tháng nay còn chưa được ăn thịt, bây giờ lại cảm thấy Lư Vĩ này rất biết làm người, còn đưa tiền cho cô ta cầm. Nhất thời sắc mặt cô ta lập tức tốt lên rất nhiều.
“Được rồi, tôi biết rồi.” Nói xong thì nhận hết tiền vào. Thuận tiện còn làm cho anh ta yên tâm: “Gần đây việc học tương đối bận rộn, anh cũng biết chuyện của Cố Tri Ý mới vừa bị truyền ra, chúng ta vẫn nên bớt tiếp xúc lại, tránh để người ta nghi ngờ, anh hiểu không?” Nói xong còn làm ra vẻ mặt ẩn ý nhìn anh ta.
Tuy sắc trời đã tối nhưng Lư Vĩ bị cô ta nhìn như thế thì tất cả những nghi ngờ trước kia đều tiêu tan cả. Anh ta ngây ngô nói: “Không sao đâu, không sao đâu, tôi hiểu. Vậy tôi đi trước nhé, cô trở về cẩn thận một chút.” Trước khi đi. Lư Vĩ còn không quên nhắc nhở.
“Ừm, ừm, tôi biết rồi.” Ngô Tố Vi làm ra dáng vẻ ngượng ngùng, giống như dáng vẻ của một thiếu nữ trong thời gian đang yêu đương vậy.
Chờ đến khi không nhìn thấy bóng dáng Lư Vũ nữa thì sắc mặt đã lập tức thay đổi.
Chỉ là khi nhìn đến số tiền nằm trong tay mình. Cô ta vẫn cười lên vô cùng đắc ý.
Lúc này, đại khái Ngô Tố Vi cảm thấy bản thân cô ta đùa giỡn đàn ông trong tay mình thế này có một cảm giác cực kỳ ưu việt, rất khó tả. Đặc biệt là khi nghĩ đến sau này nếu bản thân cô ta có đến Kinh Đô bên này sống, cuộc sống sau này của cô ta...
Chỉ ngẫm nghĩ thôi đã làm cho Ngô Tố Vi cảm thấy bản thân đã thành công đi trên con đường đến đỉnh cao của đời người.
Cố Tri Ý nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện này vào trong tai.
Không ngờ nhìn bên ngoài Ngô Tố Vi này cũng không phải quá thông minh, thế mà sau lưng, người ta đã bắt đầu chơi trò lợi dụng này, lừa gạt lấy tiền của người khác.