Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 564

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:14:50
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Quân Trạch biết là cô đang vẽ anh, ngược lại anh cũng rất chịu phối hợp, lúc Cố Tri Ý ngước lên nhìn anh, anh đều bày ra một vẻ mặt vui vẻ.

Đời trước, Cố Tri Ý học thiết kế, thế nên cô đã từng học qua phác họa. Không lâu sau dáng vẻ này của Lâm Quân Trạch đã xuất hiện trên giấy. Nếu nhìn kỹ thì vẫn có mấy phần giống.

Lâm Quân Trạch xích lại gần nhìn, sau đó lập tức thu lại, anh muốn giữ lại, sau này sẽ treo lên.

Nhưng trước đó, anh còn bảo Cố Tri Ý viết một câu bên cạnh.

Cố Tri Ý cũng đồng ý viết xuống một câu: Tri ngã ý, cảm quân liên, thử tình tu vấn thiên.

Lần này, Lâm Quân Trạch đã rất hài lòng thu vào, nhưng còn chưa thu xong đã bị Nhị Bảo nhìn thấy.

Câu bé bu lại, nhìn thấy hình cha được mẹ vẽ trên giấy thì bắt đầu la hét bảo Cố Tri Ý phải vẽ cho cậu bé một bức.

“Mẹ, con rất dễ vẽ, mẹ vẽ cho con một bức đi! Đến lúc đó, con sẽ mang đến trường học cho bạn bè mình xem.”

Nhị Bảo này có một tật xấu đó là không có việc gì thì rất ưa thích đắc ý vớ vẩn, Cố Tri Ý cũng không nuông chiều cậu bé.

Cô trực tiếp từ chối: “Hôm nay, mẹ mệt rồi, sau này có rãnh sẽ vẽ tiếp.” Nói xong cũng không để ý đến cậu bé nữa.

“Mẹ, mẹ, mẹ vẽ cho con một bức đi.”

Nhị Bảo dùng chiêu làm nũng bắt Cố Tri Ý thỏa hiệp với cậu bé. Đáng tiếc, hiện tại mềm hay cứng thì Cố Tri Ý đều không ăn.

Tam Bảo bên này đã vẽ được kha khá, cậu bé đi đến nhìn thấy mẹ vẽ cha, thế là cậu bé dựng ngón tay cái lên cho Cố Tri Ý, khen ngợi nói: “Mẹ, mẹ rất cừ!”

“Con xem có hiểu không? Thế mà lại nói mẹ cừ.”

Cố Tri Ý tức giận hỏi. Nhóc con này mới được bao lớn đâu đã có thể nhìn ra?

“Đương nhiên, Tam Bảo cũng cừ luôn.”

Được lắm, thế mà cả nhà đều không có một ai biết khiêm tốn là gì cả.

Nhưng Cố Tại Ý vẫn nhìn thoáng qua bản vẽ của Tam Bảo, tuy tay còn yếu, chưa đủ lực nhưng vẽ cũng rất khá. Tam Bảo vẽ lại thế giới trong mắt của cậu bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-564.html.]

Cố Tri Ý nhìn thấy thì không thể không nói rằng, bức vẽ rất tốt. Tuy rằng cô không hiểu về nghệ thuật cho lắm nhưng vẫn có thể nhìn ra linh hồn của bức vẽ này.

Không phải người ta đều nói vẽ vời cũng cần linh hồn của nó sao?

Đương nhiên nói như thế thì hơi làm quá, tuy Tam Bảo cũng có thiên phú nhất định nhưng cũng chỉ là một chút.

Hiện tại là chưa thể nói rõ. Vì vậy Cố Tri Ý quyết định về nhà sẽ dò hỏi Tam Bảo có muốn đi học vẽ hay không. Nếu muốn cô sẽ đi tìm một giáo viên dạy vẽ tốt để hướng dẫn cho cậu bé.

Chờ đến giờ cơm trưa, cả nhà đều đã đói bụng. Cố Tri Ý lập tức lấy đồ đã chuẩn bị từ buổi sáng ra.

Còn có bánh pizza cô đã nướng trong không gian, cắt thành từng miếng nhỏ, bây giờ vẫn còn hơi nóng.

Mỗi người cầm lên một miếng, bắt đầu ăn.

Đến bờ sông đón gió, còn có thể ngửi được mùi thơm của cô, mấy đứa trẻ thì hi hi ha ha chơi đùa, đúng là rất thỏa mãn.

Đến giữa trưa nghỉ ngơi một lúc rồi cả gia đình lại đi về.

Sau khi ăn uống no nê, đi được nửa đường thì Tam Bảo đã bắt đầu buồn ngủ.

Lúc này cậu bé đang ghé vào trên vai Lâm Quân Trạch ngủ thiếp đi.

Lúc về đến nhà thì mới khoảng một giờ, lại nghỉ ngơi một hồi.

Buổi chiều, Cố Tử Lâm cũng đến nhà, buổi tối thì ở lại nhà Cố Tri Ý ngủ một đêm.

Dù sao Cố Tri Ý cũng đã sớm biết nên cô đã chuẩn bị phòng từ trước.

DTV

Cả nhà trải qua cuối tuần có thể nói là muôn màu muôn vẻ.

Chỉ là lúc này, tin đồn liên quan đến Cố Tri Ý được lưu truyền trong trường đã tan rã không vui vẻ.

Chồng của người ta là bộ đội, đây là nghĩ vớ vẩn thế nào mới muốn tìm người khác?

Nhưng Cố Tri Ý cũng không có ý định sẽ buông tha cho người đứng phía sau. Đây là thời đại rất chú ý đến thanh danh, người này đã ba phen bốn bận muốn khiêu khích cô.

Loading...