Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 563

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:14:48
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhiều lắm thì trên lối đi bộ ngoại trừ có cỏ dại ra, còn lại đều như lúc ban đầu cả.

Mấy người Cố Tri Ý tìm một chỗ thoáng mát dưới một gốc cây cạnh bờ sông, trải khăn lên trênn, mấy đứa bé thì ngồi chơi gần đó.

Cố Tri Ý muốn đến công viên cho nên lúc đi ngang qua cửa hàng. cô còn mua quả bóng cho mấy đứa bé chơi.

Ngồi trên thảm cỏ, gió từ bờ sông thổi tới, còn mang theo mùi của cỏ, khiến cả người không khỏi được buông lỏng.

Lâm Quân Trạch cũng không chú ý quá nhiều như vậy, anh trực tiếp nằm xuống.

Hai tay khoanh lại gối dưới đầu, nhắm mắt. Cũng khó khăn lắm mới được tận hưởng những giờ phút tốt đẹp như thế này.

Chỉ là không khí tốt đẹp này còn chưa được bao lâu đã bị quả bóng Tam Bảo đá đến làm cho tan vỡ.

Lâm Quân Trạch mở to mắt nhìn thoáng qua kẻ cầm đầu đang chạy đến.

Chờ cho Tam Bảo nhặt lấy quả bóng trên người Lâm Quân Trạch, lập tức bị Lâm Quân Trạch kéo nhào vào khăn trải trên cỏ, cù ngứa cho một hồi. Khiến Tam Bảo cười không ngừng.

“Ha ha ha ha, không phải con cố ý, ha ha, tha cho con đi, cha ha ha cha thân yêu.” Tam Bảo bị Lâm Quân Trạch công kích liên tục, không bao lâu thì liền tục cầu xin tha.

“Được, vậy đại nhân không chấp tiểu nhân nữa, tha cho con.” Nói xong thì thả Tam Bảo ra.

Tam Bảo tự nằm im một hồi, sau đó từ từ đứng lên, lau nước mắt. Cậu bé nhặt bóng lên chạy đến một bên khác, lập tức nhào vào người Cố Tri Ý, ghé sát vào tai Cố Tri Ý tố cáo người cha ruột.

Lâm Quân Trạch ở ngay bên cạnh đã nghe thấy rất rõ ràng.

Nhóc thối, lại ngứa da!!!

“Được rồi, mẹ sẽ giúp con xử lý cha, con đi chơi đi!”

Tam Bảo lấy được câu trả lời chắc chắn từ mẹ, cậu bé hài lòng đi chơi.

“Anh bao lớn rồi, còn thường xuyên bắt nạt con mình thế?” Cố Tri Ý liếc nhìn anh, tức giận nói.

Lâm Quân Trạch cũng không nói chuyện, anh dựa vào Cố Tri Ý, lại nằm xuống, thoải mái thở dài: “Vợ à, thật tốt!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-563.html.]

Cố Tri Ý cũng thuận thế nằm xuống, hai người họ cứ như thế mà nằm trên khăn, trên đỉnh đầu là ánh mặt trời xuyên qua lá cây chiếu ánh sáng xuống.

DTV

Không bao lâu sau, mấy đứa bé đã chơi mệt cũng chạy đến nghỉ ngơi. Thấy cha và mẹ đều nằm đó, chúng bất ngờ lăn đến, trực tiếp nhào lên người của hai người họ.

Vừa nhào lên người Cố Tri Ý khiến cô phải trợn mắt.

Mấy đứa bé quậy phá này còn tưởng đang chơi vui lắm.

Lúc Lâm Quân Trạch mở to mắt đã nhìn thấy mấy đứa bé đang đến lên người mình và Cố Tri Ý, sau đó lại nhìn đến cơ thể của Nhị Bảo. Anh lập tức vỗ vào m.ô.n.g cậu bé: “Nhóc thối, con vừa vừa thôi, mẹ con có thể không chịu đựng nổi thể trạng này của con đâu.”

Nhị Bảo: ...

Con thế này là thể trạng gì chứ?

Nhưng cuối cùng vẫn chịu bò dậy, ngồi sang một bên ừng ực ừng ực uống nước.

Cố Tri Ý cầm lấy khăn tay lau mồ hồi cho từng đứa, mọi người cũng ngồi nghỉ ngơi.

Khi đến đây cô còn mang theo giấy bút, Tam Bảo tự lấy giấy bút ra, bắt đầu ngồi vẽ.

Nói ra thì Tam Bảo cũng khá im lặng, ngoại trừ những lúc phá ra thì còn lại cậu bé đều tự mình cầm bút lên vẽ, bôi bôi vẽ vẽ trên giấy.

Đừng nói, nhìn thấy thì vẫn rất có cảm giác của một nhà nghệ thuật.

Cố Tri Ý cũng không đến quấy rầy cậu bé. Hiện tại Tam Bảo vẫn còn nhỏ, nếu thật sự có hứng thú về phương diện mỹ thuật, cô sẽ sẵn sàng bồi dưỡng cậu bé. Nhưng cô cũng không hy vọng con trai còn nhỏ như vậy đã bị quá nhiều thứ trói buộc, cô vẫn hy vọng chúng có thể có một tuổi thơ vui vẻ.

Dù sao nếu dựa vào quỹ đạo vốn có thì hiện tại mấy đứa bé cũng không kém.

Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn thấy em trai bên này đang vẽ vời, ngược lại chúng cũng rất tự giác, tự mình lấy bài tập ra làm, xếp chân lại, ngồi làm bài tập ở đó.

Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch liếc nhau một cái.

Mấy đứa bé này, sao hôm nay lại tích cực thế nhỉ? Đúng là hiếm thấy mà.

Chỉ là hai người cũng không để ý nữa. Một mình Cố Tri Ý, cô bắt đầu thấy nhàm chán, thế là cũng lấy ra một quyển vở, xếp bằng chân lại, đặt vở lên đùi mình, bắt đầu vẽ.

Thỉnh thoảng cô nhìn sang Lâm Quân Trạch, không bao lâu sau, trên giấy đã xuất hiện hình dáng khuôn mặt của một người.

Loading...