Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 561

Cập nhật lúc: 2024-12-20 22:14:47
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý đặt chiếc quần trong tay xuống, nhìn Nhị Bảo: “Con không muốn mặc quần có miếng vá, vậy vì sao lúc chơi đùa lại không biết giữ gìn?”

Nhị Bảo gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Mẹ, không phải con cố ý.”

“Không phải cố ý? Bây giờ con nói không phải cố ý. Lúc chơi đùa sao lại không biết chú ý một chút?”

“Mẹ, lần sau con sẽ chú ý. Nhưng bây giờ con không muốn mặc quần vá nữa.” Nhị Bảo tủi thân nói.

“Vì sao? Là vì cảm thấy quần áo có miếng vá thế này rất mất mặt sao? Cố Tri Ý nhìn chăm chú vào Nhị Bảo, cô dò hỏi. Cô không nghĩ đến một đứa bé còn nhỏ như vậy cũng đã biết ganh đua, so sánh rồi.

Nhị Bảo khẽ gật đầu: “Mẹ, hơi mất mặt. Đến lúc đó, họ sẽ chế giễu nhà chúng ta không mua nổi quần áo.” Nhị Bảo còn chưa ý thức được vấn đề, lại nói một câu như vậy.

Cố Tri Ý nhìn thấy Đại Bảo bên kia vừa mới tắm xong thì vẫy tay gọi cậu bé lại: “Đại Bảo, đến đây! Con đến cho mẹ hỏi.”

Đại Bảo đi đến, Cố Tri Ý lại hỏi: “Con cảm thấy mặc quần áo có miếng vá đến trường đi học rất mất mặt sao?”

Đại Bảo không nói gì nhưng trong lòng cậu bé ít nhiều gì cũng cảm thấy mặc quần áo như thế thì có hơi mất mặt.

Cố Tri Ý biết đây là giai đoạn mấy đứa bé thành lập tam quan cho bản thân, vì vậy cô chỉ kéo hai đứa lại gần, không trách mắng mà chỉ kiên nhẫn hỏi suy nghĩ của từng đứa.

“Trước kia, không phải chúng ta vẫn luôn tốt đó sao? Quần áo có miếng vá mẹ làm cho các con vẫn có thể mặc được mà.”

“Nhưng... thế nhưng các bạn học thì đều mặc quần áo mới, đến đó chúng con lại mặc quần áo vá, họ sẽ không chơi với chúng con.”

Dưới sự dẫn dắt của Cố Tri Ý, cuối cùng Đại Bảo vẫn nói ra.

“Vậy mẹ hỏi con, trước kia lúc còn ở quê nhà, có phải vì các bạn nhỏ mặc quần áo có miếng vá thì các con sẽ không chơi với chúng không?”

Bị Cố Tri Ý hôi như vậy, hai đứa bé đều lắc đầu. Trước kia mọi người có quần áo mặc đã là không tệ rồi, mấy người nhỏ hơn thì mặc lại quần áo của anh chị lớn hơn đã không mặc được nữa, may may vá vá mà tiếp tục mặc vào.

“Vậy vì sao bây giờ vừa đến nơi này thì các con đã bắt đầu ghét bỏ quần áo có miếng vá chứ?” Cố Tri Ý nói lời này thì hai anh em đã không trả lời được.

“Các con cảm thấy những người bạn bởi vì mặc quần áo có miếng vá mà không chơi với các con, đó là bạn bè tốt sao?”

Cố Tri Ý cũng không thúc giục chúng, để hai anh em có đủ thời gian suy nghĩ.

Hai đứa nghĩ một hồi mới lắc đầu.

Cố Tri Ý sờ đầu hai anh em, nói: “Đại Bảo, Nhị Bảo, mẹ chỉ hi vọng các con nhớ kỹ, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dù là tình hình thế nào mẹ đều hy vọng các con không được quên những suy nghĩ từ những ngày đầu của mình. Cũng không nhất thiết phải mang thành kiến nhìn một ai đó, các con cũng không cần lo lắng vì bản thân mình mặc một bộ quần áo vá thì sẽ bị người ta xem thường.

“Nhưng... thế nhưng họ đều mặc quần áo mới cả.” Nhị Bảo cảm thấy rất tủi thân, vì sao chỉ vì một bộ quần áo mà mẹ đã bắt đầu nói bọn nhóc thế này?

“Vậy quần áo mới là ở đâu ra? Có phải do cha mẹ vất vả kiếm tiền mua về không?”

Hai anh em gật đầu: “Đúng vậy.”

“Vậy hiện tại cha mẹ lại không có nhiều tiền như vậy để mua quần áo mới cho các con, vậy có phải cũng chỉ có thể mặc quần áo vá mà thôi không?”

“Đương nhiên không phải mẹ không mua quần áo mới cho các con, nhưng khi các con mặc quần áo mới có phải cũng nên giữ gìn nó không? Hơn nữa, điều mẹ muốn nói là, một người không thể chỉ nhìn vào bề ngoài, phải nhìn vào năng lực chân chính của người đó, cho dù họ có là lam lũ cả người nhưng họ đều đáng được tôn trọng. Các con có hiểu không?”

Thật ra hai đứa bé vẫn còn rất mờ mịt nên Cố Tri Ý đã kể chuyện cho hai anh em nghe: “Điều kiện gia đình của Tiểu Hoa rất tốt, còn điều kiện gia đình Tiểu Thảo lại bình thường, nhưng nhân duyên của Tiểu Thảo rất tốt mà còn học tập rất giỏi. Tất cả mọi người đều rất thích cô ấy và đều muốn làm bạn với cô ấy. Mà Tiểu Hoa thì sao, tuy điều kiện gia đình cô ấy tốt, nhưng cô ấy đều nhìn những người xung quanh bằng dáng vẻ cao cao tại thượng, xem thường người khác. Vì vậy nếu các con là các bạn nhỏ, các con muốn chơi với ai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-561.html.]

Chương 562

“Chắc chắn là Tiểu Thảo đúng không? Tiểu Thảo không vì gia đình cô ấy không có điều kiện tốt mà trở nên tự ti, bởi vì cô ấy biết, một ngày nào đó, bản thân cô ấy có thể thay đổi được số mệnh của mình. Mà Tiểu Hoa bởi vì điều kiện gia đình rất tốt, như vậy nếu trong nhà cô ấy xảy ra chuyện bất trắc gì đó thì cô ấy sẽ mất đi hào quang, lúc đó cô ấy có còn là công chúa nhỏ cao cao tại thượng nữa không? Điều mẹ muốn nói với các con chính là, những thứ ngoài thân thể này không quan trọng, chỉ có tri thức mình học được, đồ vật mình nắm trong tay mới thật sự thuộc về chính mình. Người khác sẽ không cướp đi được.”

“Con hiểu rồi. Mẹ, chúng ta không cần ganh đua hay so sánh với người khác đúng không? Chúng ta có thể là Tiểu Thảo nhưng chúng ta vẫn sẽ có rất nhiều bạn bè, chúng ta cũng sẽ không vì bạn bè mặc quần áo không tốt mà xem thường người ta. Nếu có người bởi vì chúng ta mặc quần áo vá mà không chơi với chúng ta thì họ cũng không phải là bạn bè chân chính.” Đại Bảo làm một cái tổng kết.

Cố Tri Ý cho Đại Bảo một ánh mắt tán thưởng.

Nhị Bảo cúi đầu khẽ nói với Cố Tri Ý: “Mẹ, chúng con đã biết sai rồi, về sau có quần áo mới, con nhất định sẽ giữ gìn cho cẩn thận.”

Cố Tri Ý vui vẻ mỉm cười: “Các con đã hiểu thì mẹ rất vui, nhưng mà thứ hai các con vẫn mặc quần áo vá đến trường học, nhìn xem có phải bởi vì mặc quần áo vá mà sẽ có bạn không chịu chơi với các con không. Mẹ tin rằng vẫn sẽ có rất nhiều bạn nhỏ muốn chơi đùa với các con.”

“Ừm, mẹ. Chúng con biết rồi.” Hai đứa bé trịnh trong gật đầu.

Cố Tri Ý cho hai đứa trở về phòng, lúc quay người sang mới nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang dựa người vào tường, cứ như vậy mà lẳng lặng nhìn cô.

“Làm sao?”

Mỗi lần đều là dáng vẻ thâm tình như vậy. Quá ngượng ngùng!

“Vợ à, em dạy dỗ con rất tốt!”

Từ tận đáy lòng, Lâm Quân Trạch cảm thấy Cố Tri Ý dạy dỗ con cái đúng là thành công hơn anh.

Đàn ông ấy mà, họ luôn là kiểu hễ nhìn thấy con cái không biết nghe lời là đánh, thương cho roi cho vọt, vẫn luôn là truyền thống như thế. Nhưng lại thiếu sót trong việc hiểu về con cái, đi tìm hiểu suy nghĩ chân chính từ trong lòng chúng. Thật ra kiểu dạy con cái như thế này ở một mức độ nào đó vẫn có chút vấn đề.

Giống như Cố Tri Ý thế này, cô từ từ nói chuyện với chúng, giải thích để chúng hiểu, nói cho chúng nghe một số đạo lý dễ hiểu, khiến Lâm Quân Trạch cảm thấy rất mới lạ.

“Được rồi, đừng tưởng rằng khen em vài câu là có thể đổ trách nhiệm nuôi dạy con cái lên người em.” Cố Tri Ý vui vẻ nói đùa.

“Vậy đâu có được!”

Vì hôm sau là thứ bảy, thời tiết coi như không tệ, còn chưa đến thời gian chính thức bước vào kỳ nóng bức, Cố Tri Ý nghĩ đến việc cả gia đình ra công viên chơi đùa cái gì đó cũng tốt. Thuận tiện cho mấy đứa bé tiếp cận với thiên nhiên nhiều hơn.

Trong tay cô xách theo một cái giỏ lớn, giống như đi chơi vào mùa xuân vậy, cả gia đình ăn sáng xong thì đi ra ngoài.

Mấy thím ở nhà gần đó nhìn thấy cả nhà Cố Tri Ý đi ra ngoài cùng nhau thì bắt đầu châu đầu vào bàn tán sôi nổi.

“Chồng của cô Cố ở sát cách này nhìn chức vụ của cậu ta có vẻ không thấp đâu.”

“Bà nghe ai nói? Nói cho chúng tôi nghe với!” Mấy người phụ nữ tò mò.

Người vừa mới mở miệng trước tiên liếc mắt, dáng vẻ như muốn nói: Mấy người không có mắt nhìn gì cả, nói: “Bà nghĩ xem, nếu chỉ là trợ cấp của một bộ đôi thông thường thì cả nhà có thể ăn sung mặc sướng như thế sao? Thường thường còn thêm một bữa ăn ngon.”

“Bà nói thế này cũng đúng ha.”

“Ôi, chúng ta có thèm muốn cũng không được.” Lời này có chút chua.

DTV

Nhưng cả nhà Cố Tri Ý đã đi xa, họ bước lên xe buýt đi đến một công viên gần đó.

Công viên ở hiện tại còn chưa có nhiều dấu vết của con người, tất cả đều duy trì hình dáng ban đầu.

Loading...