Hồ Tư Tuệ càng thấy người này ngốc hơn nữa.
Đoán chừng là bởi vì được huấn luyện trong trường quân đội nên dáng vẻ rất khỏe mạnh. Nhưng so với Lâm Quân Trạch thì ở cậu ấy chỉ hiện lên vẻ ngốc nghếch là thế nào?
Mọi người cũng chỉ xem Tiết Hồng Lâm nhìn thấy con gái thì khá thẹn thùng nên không suy nghĩ nhiều lắm.
Chưa được bao lâu sau, Tiết Hồng Lâm đã đi theo mấy anh em Đại Bảo chơi trò chơi rồi.
Hồ Tư Tuệ còn ngồi ở đó nghe anh trai mình và Lâm Quân Trạch nói chuyện, đột nhiên thấy Tiết Hồng Lâm đang chơi với mấy đứa bé, không biết nghĩ gì, thế là cô ấy cũng nhập bọn chơi cùng. Đừng nói, hai người lớn chơi cùng với ba đứa trẻ con nhưng còn chơi rất vui vẻ.
Lúc Cố Tri Ý đi ra gọi Lâm Quân Trạch bưng đồ ăn lên thì đã nhìn thấy một cảnh như thế này.
Thế là bước chân của cô hơi khựng lại, nhìn thấy cảnh tượng mọi người đang chơi đùa cùng nhau, nếu không phải cô đã biết mấy đứa bé là con của cô, Cố Tri Ý còn muốn cho rằng Hồ Tư Tuệ bên kia mới là mấy người một nhà.
Khụ khụ. Ý thức được bản thân suy nghĩ hơi quá. cô quay đầu nhìn Lâm Quân Trạch nói: “Mọi người rửa tay chuẩn bị ăn cơm.”
Sau đó cho Lâm Quân Trạch một ánh mắt, Lâm Quân Trạch rất tự giác đứng lên đi bưng thức ăn.
Bây giờ thời tiết đã dần ấm áp, Cố Tri Ý làm xong cơm thì không mang vào phòng ăn, mà trực tiếp ăn ngoài sân.
Cố Tri Ý vẫn rất tự tin với tay nghề nấu nướng của mình.
Bữa tối hôm nay có rau trộn với lỗ tai heo thái mỏng, thịt kho tàu, sườn sốt tỏi và cải rổ xào thịt bò. Có thể nói bữa cơm này rất phong phú.
Vốn dĩ mọi người còn đang nói chuyện với nhau, nhưng vừa ăn đũa đầu tiên thì đã không còn quan tâm đến việc nói chuyện nữa.
Hồ Tư Tuệ đã biết trước về tay nghề nấu nướng của Cố Tri Ý, cho nên vừa lên bàn cô ấy đã không quan tâm đến cuộc nói chuyện của họ. Bản thân đã lập tức vùi đầu vào ăn cơm, đơn giản chính là gương mặt chỉ đối diện với bát cơm, một tư thế giống như thế giới này không có gì liên quan đến tôi nữa.
Sau đó cũng chỉ có hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo còn líu ríu nói về những việc hai anh em đã làm hôm nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-560.html.]
Đại Bảo rất cẩn thận sửa lời cho Nhị Bảo, còn dáng vẻ của Nhị Bảo chính là: Em làm sai nhưng em vẫn là cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng.
Mọi người vừa ăn cơm vừa quay sang xem bộ phim của hai anh em, bây giờ khả năng cãi nhau của hai anh em đã rất phát triển rồi.
Cãi nhau một hồi rất lâu, sau đó dường như đã nhận ra thức ăn không còn nhiều nữa, thế là cuối cùng cũng kịp phản ứng, hai anh em ngoan ngoãn tập trung ăn cơm.
Cơm nước xong xuôi, Cố Tri Ý cũng không gọi Hồ Tư Tuệ phụ giúp , một mình cô dọn chén bát vào. Chờ sau khi họ trở về thì mang chén bát vào không gian, dùng máy rửa chén rửa sạch sẽ.
Đại Bảo và Nhị Bảo thừa dịp trời còn chưa hoàn toàn tối, hai anh em mang bài tập ra làm cho xong.
Sau khi ăn uống xong, lại ngồi uống trà một lúc, rồi mọi người mới chào tạm biệt đi về.
Tiễn mọi người ra về, Cố Tri Ý mới đi xử lý mớ chén bát vừa rồi. Còn Lâm Quân Trạch thì phụ trách nấu nước tắm rửa cho mấy đứa bé.
DTV
Cố Tri Ý nhìn mấy đứa trẻ nghịch ngợm lại làm rách quần thì cô cũng chỉ bất lực.
Cũng không biết mấy ngày nay, hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo chơi đùa cái gì, riêng đồ của Tam Bảo thì vẫn còn tốt, còn đồ của hai đứa này thì, haza.
Quần áo hôm nay Cố Tri Ý sửa lại cho chúng chính là quần áo của hôm qua đã được giặt sạch sẽ. Nhị Bảo nhìn thấy mẹ đang sửa lại quần cho mình, cậu bé lập tức chạy đến hỏi: “Mẹ, con có thể không mặc quần vá không?”
Cố Tri Ý: ???
Lại là yêu cầu kỳ quái gì nữa đây!
“Quần con mặc bị rách, mẹ phải sửa lại cho con, nếu không sửa chẳng lẽ còn muốn mặc quần áo mới sao?”
Nhị Bảo khẽ gật đầu, nói: “Bạn học trong trường của chúng con rất ít mặc quần áo có miếng vá.”
“Cho nên chính con cũng không muốn mặc?”